[H] Sắc Lam Rực Cháy – Chương 113

Chương 113: Ngoan nào, anh sẽ nhẹ nhàng thôi

Trong phòng tổng thống chỉ bật một chiếc đèn tường màu vàng nhạt, ánh sáng ám muội bao trùm lấy hai thân hình đang quấn quýt bên cánh cửa.

Nụ hôn của Lục Ngọc Trạo dần rời khỏi đôi môi sưng đỏ của cô, men theo chiếc cổ mảnh khảnh, dọc xuống phía dưới, để lại những vệt ướt nóng.

Anh vùi đầu trước ngực cô, ngậm lấy núm vú bên kia đang dựng đứng mà chưa được ai đoái hoài, dùng đầu lưỡi linh hoạt khều nhẹ, liếm láp, thỉnh thoảng lại mút mạnh một cái, mang đến từng đợt tê dại mãnh liệt khiến thắt lưng cô mềm nhũn.

“Ưm… đừng…”

Dư Ngâm vô vọng lắc đầu, đôi bàn tay luồn vào mái tóc đen dày của anh, không rõ là muốn đẩy ra hay muốn ấn chặt hơn. Dưới sự tấn công kép của môi lưỡi và đôi bàn tay anh, cơ thể cô hóa thành một vũng nước xuân, chỉ có thể bấu víu vào cánh cửa và cánh tay anh để không bị trượt ngã.

Cô có thể cảm nhận rõ dòng dịch ẩm ướt đáng hổ thẹn đang tuôn ra từ sâu nơi kẽ đùi. Sự trống trải và khát khao, cùng với khoái cảm mãnh liệt gần như muốn nhấn chìm cô.

Đúng lúc này, bàn tay vốn đang lưu luyến nơi eo cô của Lục Ngọc Trạo bắt đầu chậm rãi dời xuống. Mang theo nhiệt độ nóng bỏng, cách một lớp váy mỏng manh, anh áp sát vào đùi ngoài của cô, mơn trớn từng chút một, tiến gần về phía vùng tam giác bí ẩn nhất.

Màn sương mù do tình dục bao phủ trong tâm trí Dư Ngâm tức khắc tan biến.

Những mảnh ký ức không mấy vui vẻ, thậm chí là đau đớn của ba năm trước đột ngột ùa về. Sự xâm nhập không cần hỏi ý của anh, những cú va chạm không màng đến cảm giác của cô và cả nỗi nhục nhã đến rồi đi không một lời sau đó…

“Không!”

Dư Ngâm bừng tỉnh, ánh mắt vốn đang mê ly lập tức bị sự hoảng loạn và sợ hãi thay thế. Cô giống như một chú hươu nhỏ bị hoảng sợ, cơ thể run rẩy dữ dội, hai tay dùng sức đẩy lồng ngực đang áp sát của anh ra, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Đừng mà… đừng…”

Động tác của Lục Ngọc Trạo khựng lại.

Anh ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đẫm lệ và đầy sợ hãi của cô. Ánh mắt đó giống hệt như ba năm trước, khi anh mặc kệ tất cả để cưỡng đoạt cô.

Trái tim anh như bị thứ gì đó siết chặt một cái.

Anh chợt nhận ra, sự thô bạo trong quá khứ của mình đã để lại bóng ma tâm lý sâu đậm đến nhường nào trong lòng cô. Những cuộc làm tình mà anh tưởng là vô thưởng vô phạt, thậm chí mang theo khoái cảm chinh phục ấy, đối với cô lại là sự tổn thương.

Một cảm giác hối hận chưa từng có lặng lẽ lướt qua tâm trí ngông cuồng của anh.

Anh không dùng những thủ đoạn cứng rắn hơn để áp chế sự phản kháng của cô như trước, cũng không buông lời mỉa mai. Anh dừng lại mọi động tác tấn công, cho cô một khoảng không gian để thở dốc. Anh cúi đầu, trán tựa vào trán cô, hơi thở nặng nề phả lên gò má ửng hồng.

Đôi mắt đào hoa vốn luôn ngạo mạn và bất cần đời, lúc này hiếm khi hiển lộ vài phần kiên nhẫn, thậm chí có thể nói là… sự dịu dàng đầy vụng về.

“Ngâm Ngâm…”

Anh khàn giọng lên tiếng, giọng nói vì tình dục mà trở nên trầm thấp, gợi cảm: “Đừng sợ.”

Anh rất ít khi gọi cô như vậy. Đa phần anh đều gọi cả họ lẫn tên, dù có gọi tên thân mật thì cũng mang theo ý trêu chọc. Dư Ngâm ngơ ngác nhìn gương mặt tuấn tú cận kề,trái tim như khua chiêng múa trống.

“Lần này anh sẽ nhẹ nhàng thôi.”

Anh tiếp tục dỗ dành, đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô: “Không làm em đau đâu, hửm? Tin anh một lần.” Giọng điệu của anh mang theo sự dụ dỗ chưa từng có, giống như đang vỗ về một chú mèo nhỏ bị hoảng sợ.

“…”

Dư Ngâm cắn môi dưới, nội tâm đấu tranh dữ dội. Cơ thể khao khát là thật nhưng nỗi sợ trong lòng cũng là thật. Tay cô vẫn chống trước ngực anh, có thể cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ, cũng cảm nhận được đường nét của vết thương dưới lớp băng gạc.

Cô nhớ đến những tin nhắn thoại suốt ba năm trong WeChat của anh, nhớ đến màn tự hại mình cực đoan đêm đó, nhớ đến sự dịu dàng bất thường trên xe và lúc này… Người đàn ông này, hình như thật sự đã khác trước rất nhiều.

Thấy ánh mắt cô dao động, lực kháng cự yếu dần, Lục Ngọc Trạo biết cô đã lung lay. Anh không cho cô cơ hội do dự thêm nữa nhưng động tác vẫn giữ cực kỳ nhẹ nhàng và chậm rãi. Anh nắm lấy đôi tay đang chắn trước ngực mình của cô, không dùng sức bẻ ra mà chỉ nhẹ nhàng nắm lấy, sau đó, bàn tay còn lại chậm rãi luồn vào dưới váy cô.

Đầu ngón tay chạm vào làn da mịn màng ở đùi trong, Dư Ngâm rùng mình, theo bản năng khép chặt hai chân lại.

“Ngoan, thả lỏng ra.”

Anh hôn lên bầu mắt cô, giọng nói đầy mê hoặc.Bàn tay anh không cưỡng ép xâm nhập, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve ở vùng nhạy cảm nơi gốc đùi cô, với sự kiên nhẫn vô cùng, từng chút một phá vỡ sự căng thẳng của cô.

Cơ thể căng cứng của Dư Ngâm dưới sự mơn trớn dịu dàng của anh lại dần dần mềm nhũn ra. Đôi tay chống trước ngực anh tuy vẫn còn đó nhưng đã trở nên yếu ớt vô lực. Lục Ngọc Trạo nhận được sự cho phép ngầm của cô, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.

Ngón tay cuối cùng cũng vượt qua rào cản cuối cùng, cách lớp vải quần lót mỏng manh đã có phần ẩm ướt, chuẩn xác ấn lên điểm nhạy cảm mềm mại nơi kẽ đùi.

“A…”

Dư Ngâm phát ra một tiếng rên rỉ ngắn ngủi, cơ thể bỗng chốc cong lên. Cách lớp vải, anh có thể cảm nhận rõ rệt sự nóng bỏng và ẩm ướt nơi đó. Anh không vội vàng xâm nhập sâu hơn mà chỉ dùng đầu ngón tay không nặng không nhẹ ấn xuống, xoay vòng trên hạt đậu nhỏ bé kia.

Khoái cảm mãnh liệt như dòng điện chạy khắp toàn thân, Dư Ngâm không kìm được tiếng rên rỉ, cơ thể run rẩy mất kiểm soát.Cô phát hiện mình nhạy cảm đến mức đáng sợ, chỉ là động tác cách lớp vải ấy thôi cũng đã khiến cô tan rã.

Lục Ngọc Trạo nhìn đôi mắt mơ màng đong đầy tình ý, gò má ửng hồng của người dưới thân, bụng dưới càng siết chặt. Anh cúi đầu lần nữa hôn lấy môi cô, nuốt trọn mọi tiếng nức nở và rên rỉ vụn vỡ. Đồng thời, ngón tay anh móc vào mép chiếc quần lót đã ướt đẫm, nhẹ nhàng kéo sang một bên.

Luồng không khí hơi lạnh chạm vào nơi bí mật đang ướt sũng khiến Dư Ngâm co rúm người lại. Nhưng giây tiếp theo, đầu ngón tay nóng rực mang theo vết chai mỏng của anh đã trực tiếp dán lên hoa huyệt đang khép mở.

“Ưm!”

Sự đụng chạm chân thực khiến Dư Ngâm run bắn người. Lòng bàn tay Lục Ngọc Trạo chạm phải một mảnh ướt đẫm và nóng hổi. Với ý đồ thăm dò, anh đưa một ngón tay, chậm rãi và từng chút một len lỏi vào trong nơi chật hẹp ấm nóng ấy.

Quá chật, quá ướt, cũng quá nóng. Chỉ mới vào một đốt ngón tay, tầng tầng lớp lớp thịt mềm đã lập tức bao phủ lấy, tham lam mút lấy ngón tay anh.

“Đau không?” Anh dừng động tác, hỏi khẽ bên tai cô.

“…”

Dư Ngâm lắc đầu, vùi gương mặt nóng bừng vào hõm cổ anh. Không đau, chỉ là… quá xấu hổ. Cô có thể cảm nhận rõ mồn một sự hiện diện của ngón tay đang làm loạn kia trong cơ thể mình, thậm chí còn bị anh khêu gợi ra sự trống rỗng và khát khao mãnh liệt hơn.

Lục Ngọc Trạo nhận được sự ngầm cho phép, bắt đầu hành động. Anh không vội vã tiến sâu mà chỉ chậm rãi ra vào nơi lối vào chật hẹp, đầu ngón tay thỉnh thoảng cọ xát qua những nếp gấp nhạy cảm bên trong vách ngăn.

“Ưm… ha a…”

Khoái cảm dày đặc như thủy triều không ngừng tích tụ, tiếng rên rỉ của Dư Ngâm càng lúc càng lớn, càng lúc càng mềm mại. Cơ thể cô thành thật đến đáng sợ, một lượng lớn ái dịch không ngừng tuôn ra, làm ngón tay anh trở nên hỗn độn, thậm chí còn phát ra tiếng nước khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Cô giống như một đóa hoa kiều diễm được chăm sóc tỉ mỉ, dưới đầu ngón tay anh, run rẩy mà nở rộ.

Gửi phản hồi