[H] Trước Khi Ly Hôn, Tôi Biến Thành Con Mèo (1V1) – Chương 34

Chương 34: Đồ mèo con ngốc nghếch

Ánh mắt Trần Diên dừng lại cái cục bông đang cuộn tròn ở góc sofa. Thị lực anh rất tốt, có thể nhìn rõ mồn một cảnh cô đang dùng hai cái móng vuốt che mắt, lén lút quan sát mình qua khe hở.

Đồ mèo con ngốc nghếch.

Đến cả thức ăn trên bàn là món ai thích mà cũng không thèm nhìn lấy một cái, đúng là giỏi nhịn thật đấy.

Anh cất lời, giọng nói vang lên giữa phòng khách yên tĩnh nghe rõ mồn một: “Tiểu Diệp Tử, lại đây.”

Lỗ tai mèo khẽ động đậy nhưng vẫn chưa có phản ứng ngay.

Trần Diên cũng chẳng hối thúc, chỉ nghiêng đầu nhìn về phía cô.

Lúc này mèo nhỏ mới chậm chạp ngẩng đầu lên, đôi mắt màu hổ phách nhìn sang với vẻ lưỡng lự. Cô cọ người vào gối ôm một chút, vờ như vô tình đi về hướng anh, rồi nhảy phóc từ sofa xuống đất, đệm thịt chạm sàn không phát ra một tiếng động. Mèo nhỏ đi lòng vòng một lúc mới từ từ bước đến trước mặt anh, dừng lại, ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn.

Trần Diên không cúi xuống bế cô, chỉ đưa bàn tay ra, lòng bàn tay ngửa lên đặt trước mặt cô.

Đó là tín hiệu làm hòa.

Mèo nhỏ dựng đứng hai tai, do dự một lát rồi cũng nhấc một cái chân trước lên, dùng đệm thịt vỗ nhẹ vào tay anh.

Giây tiếp theo, Trần Diên nắm lấy cái móng mềm mại của cô khẽ nắn bóp, sau đó một tay luồn xuống chân trước, một tay vòng qua chân sau, vững vàng bế bổng cô lên. Cơ thể mèo nhỏ hơi cứng lại nhưng không hề giãy giụa. Trần Diên đi đến bàn ăn rồi ngồi xuống, đặt cô lên đùi mình, lòng bàn tay vuốt ve dọc theo sống lưng cô từng cái một.

Bộ lông mèo ấm áp, mượt mà và mềm mại, sờ rất sướng tay. Hơi thở của cô dần thả lỏng, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ như tiếng động cơ nhỏ.

“Tôm. Canh thịt viên. Muốn ăn cái nào trước?”

Mèo nhỏ được anh gãi cằm thì ngửa đầu lên, chiếc đuôi quấn lấy cổ tay anh. Đệm thịt giẫm lên tay anh nhảy lên bàn, chạm nhẹ vào từng chiếc đĩa một, ý là muốn ăn tất.

Trần Diên múc vào bát nhỏ cho cô, thấy cô bắt đầu ăn rồi anh mới cầm đũa.

Mèo nhỏ ăn uống no nê bắt đầu trở nên quấn người, chiếc đuôi sau lưng dựng cao tít. Lúc anh vào bếp dọn dẹp bát đĩa cô cũng đi theo, cứ quanh quẩn bên chân anh, thỉnh thoảng lại dùng cơ thể cọ vào chân anh.

Anh khẽ cười một tiếng, lau khô tay rồi bế mèo nhỏ quay về phòng. Trần Diên ngồi xếp bằng trên giường, tay sờ đến gần gốc đuôi cô, ngón tay xoa nắn với lực vừa phải. Vị trí này, loài mèo vốn rất thích nhưng đối với một người có ý thức như cô thì đây tuyệt đối là vùng riêng tư khó nói thành lời.

Cơ thể mèo trong lòng run lên rõ rệt, tiếng gừ gừ cũng ngừng bặt.

“Biến thành mèo, em không thấy khó chịu sao?” Trần Diên nhấn vào vùng gần gốc đuôi, xoa theo vòng tròn. Đuôi mèo nhỏ run rẩy, phần mông không tự chủ được mà chổng cao lên.

Khó chịu chứ.

Đoạn Diệp Gia dựa vào cánh tay anh nhưng cô cũng không muốn biến lại thành người nhanh như vậy.

Làm mèo nhỏ, cô có thể làm nũng với anh mọi lúc mọi nơi nhưng làm người thì không được.

Nhưng kỹ thuật xoa bóp của anh càng ngày càng điêu luyện. Rõ ràng thời kỳ động dục đã qua nhưng trong cơ thể Đoạn Diệp Gia vẫn dâng lên một luồng rạo rực khó hiểu, bụng dưới nóng ran và căng tức như có một ngọn lửa đang đốt. Phần mông không kìm lòng được bắt đầu cọ xát vào tay anh.

Trần Diên vừa xoa đầu cô, vừa nhấn vào mông cô để mơn trớn, lòng bàn tay dính đầy mật dịch của mèo nhỏ, dính nhớp và trong suốt.

Anh vỗ nhẹ vào mông mèo nhỏ. Cô co hai chân trước, nửa thân trên  cúi xuống, hai chân sau đạp trên đùi anh, mông càng lúc càng chổng cao, biên độ cọ xát cũng ngày một lớn. Chẳng mấy chốc, cổ họng phát ra những tiếng kêu nhỏ, cơ thể gần như gập lại. Trần Diên kịp thời ôm chặt lấy mèo nhỏ, tận mắt nhìn thấy lớp lông thú rụng xuống, để lộ làn da trắng nõn mịn màng.

Chớp mắt, trọng lượng trên đùi Trần Diên đã thay đổi. Chú mèo nhỏ ấm áp mềm mại đã biến thành một người phụ nữ trần trụi.

Đoạn Diệp Gia theo bản năng đưa tay ôm lấy mình, mặt đỏ bừng trong nháy mắt, ngay cả vành tai cũng nhuốm màu hồng phấn. Lúc này cô đang cưỡi lên đùi Trần Diên, tư thế này khiến cô xấu hổ đến cực điểm. Cô khẽ cuộn tròn người lại, muốn tìm chỗ trốn đi.

Sao lần nào biến thành người cũng ở tư thế này chứ.

Cô định xoay người đi xuống thì đã bị cánh tay Trần Diên dễ dàng siết chặt lấy eo.

“Chạy cái gì.” Anh nói, giọng vọng xuống từ trên đỉnh đầu Đoạn Diệp Gia.

Trần Diên không để cô đẩy ra, bàn tay ôm eo cô hơi dùng lực, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt đang né tránh của cô, rồi hạ xuống, dừng lại nơi bờ môi đang hé mở.

Yết hầu anh vô thức lăn một cái.

Đoạn Diệp Gia không dám ngẩng đầu. Sau khi biến thành người, cái vẻ tự tin khi làm mèo nũng nịu với anh đã biến sạch không còn dấu vết.

” ‘Đừng giận Mi mi nữa mà’ .” Trần Diên học theo giọng điệu của cô, “Chẳng phải lúc nãy em nói với anh thế này sao? Sao giờ không tự mình nói cho anh nghe?”

Lông mi Đoạn Diệp Gia run rẩy, cô cảm giác máu toàn thân đang dồn hết lên mặt. Cô ôm chặt lấy mình hơn, định cúi đầu xuống thì lại bị anh nâng cằm lên.

“… Những gì mèo nhỏ muốn nói cũng chính là những gì em muốn nói.” Lông mi cô run rẩy loạn xạ. Anh dựa quá gần, lồng ngực ép sát vào cánh tay cô, phần hông cũng dán chặt vào đùi non.

“… Em không cố ý đâu.” Cuối cùng cô cũng lí nhí xin lỗi.

“Chẳng lẽ là cố tình?”

Đoạn Diệp Gia há miệng định nói gì đó.

Trần Diên khẽ mơn trớn cằm cô, không để cô thốt ra lời, chỉ cúi đầu xuống, khóa chặt môi cô.

Gửi phản hồi