[H] Trước Khi Ly Hôn, Tôi Biến Thành Con Mèo (1V1) – Chương 28

Chương 28: Huyệt nhỏ bị liếm đến hồn siêu phách lạc (H)

Trần Diên thấy cô thở dốc dồn dập, vẫn chưa kịp hồi thần sau cơn cao trào, bèn cúi đầu xuống, tỉ mỉ hôn lên vùng bụng phẳng lì của cô. Đoạn Diệp Gia thấy ngứa, vừa cười vừa vặn vẹo né tránh.

Đến khi chạm phải ánh mắt đang ngước lên của anh, mặt cô bỗng chốc đỏ bừng như bị thiêu như đốt.

Thế nhưng ánh mắt lại chẳng thể khống chế mà liếc nhìn xuống dưới. Trần Diên siết lấy eo cô, lần theo rốn đi xuống, sau đó nắm lấy đôi chân cô kéo mạnh về phía mình, gập đôi hai chân cô lại rồi gác thẳng lên vai anh.

“Anh…” Đoạn Diệp Gia nhận ra điều gì đó, trái tim đập loạn nhịp liên hồi.

Trần Diên tách hai đầu gối đang muốn khép lại của cô ra, vùi đầu vào giữa đôi chân ấy. Những sợi lông tơ xoăn nhẹ đã được cắt tỉa gọn gàng giờ dính đầy những sợi bạc óng ánh, hai cánh môi thịt như vỏ sò mọng nước tách sang hai bên, ở giữa là hạt đậu đỏ hồng đang sưng to, cửa huyệt nhỏ hẹp bên dưới đang không ngừng đóng mở, tiết ra những dòng mật dịch. Xung quanh huyệt nhỏ đều là lớp thịt mềm hồng phấn, Trần Diên biết rõ bên trong đó nóng hổi và khít khao đến nhường nào, nhưng anh vẫn chưa được nếm thử.

“Em nói xem, thế này có tính là tiếp xúc thân mật không?”

Khoảnh khắc huyệt nhỏ bị anh ngậm lấy, cơ thể Đoạn Diệp Gia cong lên như cánh cung, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Anh… sao anh có thể liếm chỗ đó cơ chứ…

Đoạn Diệp Gia không biết phải diễn tả cảm giác của mình thế nào nữa. Toàn bộ sự chú ý của cô dồn hết vào mảng da nhỏ bé đang nằm trong miệng Trần Diên. Môi anh mềm mại, hơi thở nóng rực. Khi anh há miệng dùng lưỡi liếm láp, cả người Đoạn Diệp Gia như bước lên mây, lơ lửng giữa không trung.

Tứ chi dường như chẳng còn điểm tựa.

Hoa huyệt nôn nóng tiết ra mấy dòng mật ngọt, mời gọi anh thưởng thức. Vị nồng đậm xen lẫn chút ngọt ngào, Trần Diên chẳng hề thấy khó chấp nhận, ngược lại anh còn há miệng rộng hơn, càng thêm ra sức liếm mút.

“Ưm… ưm a…” Vừa mới bị anh xoa nắn đến cao trào, hạt đậu nhỏ vẫn còn vô cùng nhạy cảm, giờ lại bị liếm láp khiến khoái cảm không ngừng dâng trào. Đoạn Diệp Gia cắn môi cong người, bàn tay đẩy đẩy đầu anh ra theo bản năng.

Tóc của Trần Diên cắt ngắn, đâm vào gốc đùi làm cô ngứa ngáy khôn nguôi.

Mặt Đoạn Diệp Gia đỏ gay nhưng bờ mông lại không kìm lòng được mà nâng cao lên như muốn để Trần Diên ăn được nhiều hơn một chút.

Trần Diên cười khẽ một tiếng, giọng nói khàn đục: “Tiểu Diệp Tử, em phải nhớ kỹ hôm nay chúng ta đã làm những gì, sau này mới có thể duy trì hình người tốt hơn, đúng không?”

Sau này cái gì chứ! Ai thèm “sau này” với anh!

Trần Diên ngậm lấy hạt đậu của cô, nhẹ nhàng mút mát, dường như chỉ mút thôi vẫn chưa đủ, anh còn dùng răng day nhẹ. Đoạn Diệp Gia vừa đau vừa sướng, ngón tay không tự chủ được mà luồn vào tóc anh, sau đó siết chặt lấy.

“Ưm… ưm… đừng liếm chỗ đó! A ——” Anh đưa lưỡi ra, gảy đi gảy lại trên hạt đậu đang nhô cao, hoa huyệt theo đó mà phun nước, anh dùng mặt liếm sạch sẽ, rồi lại bắt đầu dùng đầu lưỡi xoay vòng quanh hạt đậu để trêu đùa.

Trần Diên hôn huyệt nhỏ một cái, nơi này nhạy cảm đến mức chẳng chạm vào đâu được, cứ đụng đến là cô lại la hét, giãy giụa nhưng đôi chân lại càng dang rộng hơn.

Khoái cảm liên miên bất tuyệt khiến Đoạn Diệp Gia không ngừng rên rỉ, giọng nói lúc cao lúc thấp, đôi khi lại nghẹn nơi cổ họng thành những tiếng thút thít vụn vặt.

Quả thực… cô bị Trần Diên liếm đến mức hồn siêu phách lạc, sướng tê dại cả người.

Thế nên gốc đùi mới không ngừng run rẩy, hoa huyệt mới liên tục rỉ nước, chiếc chăn trong tay mới bị cô túm chặt hết lần này đến lần khác. Dù vậy, bờ mông vẫn không khống chế được mà nâng lên, dâng tận vào miệng anh.

Đoạn Diệp Gia dùng khuỷu tay chống thân người dậy, nhìn xuống phía dưới. Đập vào mắt cô là hai núm vú bị anh mút đến mức đỏ rực, nổi bật trên bầu ngực trắng ngần. Hai bàn chân cô đạp trên vai Trần Diên, giữa chân là đầu của anh, mỗi lần cử động, mái tóc ngắn cứng của anh lại cọ vào gốc đùi khiến cô ngứa ngáy.

Lúc anh để tóc rủ xuống trông dịu dàng hơn, còn khi vuốt tóc ra sau lại toát lên vẻ tinh anh, xa cách. Thế mà người đàn ông này lúc này lại đầy dục vọng vùi đầu giữa chân cô để liếm huyệt, từng đợt sóng nhiệt trong người Đoạn Diệp Gia cứ thế ập đến hết lớp này đến lớp khác, giống như quay lại khoảng thời gian khó chịu nhất của kỳ phát tình.

Cô có thể cảm nhận được tốc độ liếm láp của Trần Diên đang nhanh dần, khoái cảm tăng vọt, cảm giác sung sướng mạnh mẽ kích thích các giác quan của cô hết lần này đến lần khác. Cả người như có dòng điện chạy qua, khoái cảm kịch liệt từ giữa hai chân tỏa khắp toàn thân, sướng đến mức da đầu cô tê dại, miệng không tự chủ được mà gọi tên anh: “Trần Diên… a…  a… thoải mái quá…”

“Hà a… ưm… ưm… đừng liếm nữa… hà a… a…”

Cô khó chịu vặn vẹo eo, lưng căng cứng, hai bàn chân trên vai anh bồn chồn đạp loạn xạ. Trần Diên giữ chặt mông cô, không cho cô co lên, hai ngón cái cố gắng banh rộng hai mép hoa, để hạt đậu hoàn toàn phơi bày.

Hai mép hoa của cô rất nhỏ, mũm mĩm đầy nếp gấp, bị anh liếm đến nghiêng ngả. Đầu lưỡi men theo khe rãnh nhỏ hẹp từ trên xuống dưới, rồi từ dưới lên trên, liếm láp nhanh chóng. Mỗi lần chạm vào hạt đậu phía trên, Trần Diên lại dùng lưỡi mạnh mẽ nghiền nát một phen. Cứ thế, tiếng rên trong miệng Đoạn Diệp Gia không hề ngừng nghỉ.

Từng đợt khoái cảm như sóng triều ập đến, Đoạn Diệp Gia hoàn toàn chìm đắm trong cảm giác sướng đến cực điểm, vừa có sự thôi thúc từ bản năng của một nàng mèo đang kỳ phát tình nhưng phần nhiều lại là dục vọng nguyên thủy của con người.

Trần Diên duỗi thẳng lưỡi, men theo miệng nhỏ thăm dò vào trong, miệng huyệt mềm mại lập tức co rút kẹp chặt lấy lưỡi anh, Trần Diên thử đâm rút trong huyệt cô, một tay ấn lấy hạt đậu để cô thả lỏng.

“Đừng… ưm… ư… hà a…”

Đoạn Diệp Gia kẹp lấy đầu anh, ngửa đầu thở dốc, hai má đỏ bừng.

Trần Diên thấy cô đã hơi thả lỏng, thế là đầu lưỡi càng ra sức đâm rút trong huyệt để tiến sâu vào bên trong nếm thử dòng nước dịch tươi mới hơn.

Đợi đến khi cô đã thích nghi kha khá, Trần Diên mới rút ra, ngậm lấy cả huyệt nhỏ của cô mà mút, đầu lên xuống liên tục, ăn thỏa thích.

“A… Trần Diên… ưm…”

Mặt cô đỏ gay, hai chân kẹp chặt lấy đầu anh, Trần Diên đoán cô sắp cao trào nên càng tăng cường độ liếm láp hạt đậu.

“Ưm a ——” Cô run rẩy bật khóc, cong người lên, mông nâng cao, huyệt ấn sát vào khoang miệng anh.

Khoái cảm kịch liệt khiến đầu óc cô choáng váng, gốc đùi run rẩy.

“Không, không được rồi… em không xong rồi… Trần Diên ——” Đoạn Diệp Gia khóc thét lên, tay không ngừng đẩy đầu anh, bụng dưới căng tức không thôi, cảm giác muốn tuôn trào vô cùng mãnh liệt.

Anh vẫn đang gồng lưỡi, dùng đầu lưỡi liên tục kích thích hạt đậu đang sưng tấy, Đoạn Diệp Gia không nhịn được nữa, từ trong huyệt đột nhiên bắn ra một luồng nước trong vắt, cô muốn co thắt bụng dưới lại cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn dòng nước đó bắn thẳng lên mặt Trần Diên.

Ưm, thật xấu hổ quá đi.

Gửi phản hồi