Hôn Nhân Ở Nam Kinh – Chương 109

Chương 109: Canh bồi bổ

Hơn một giờ sau Thời Luật mới quay lại tiền viện, anh đã thay một chiếc áo len cao cổ.

Cao Việt không hỏi gì thêm, chỉ lẳng lặng dặn dò bảo mẫu buổi tối hầm thêm chút canh bổ khí dưỡng thận.

Lúc ăn tối, An Khanh ngồi sát bên Thời Luật, suốt buổi chỉ im lặng cúi đầu ăn cơm.

Sau bữa ăn, Thời Luật nhận được cuộc điện thoại từ anh rể cũ là Thịnh Lương Hải. Cuộc gọi chỉ kéo dài hai ba phút, sau đó anh xách áo khoác định đi ra ngoài.

Thời Thiều Ấn gọi anh lại: “Đi với bố vào phòng trà ngồi một lát.”

Không biết hai bố con họ đã nói gì trong phòng trà, chỉ thấy Lý Liên Quân không ngừng đi đi lại lại ngoài cửa, còn Quý Bình vẫn đứng thẳng tắp, trông bình tĩnh hơn nhiều.

An Khanh uống thuốc xong liền đưa mắt nhìn về phía phòng trà, đúng lúc thấy Thời Thiều Ấn đang giận dữ đập bàn.

Gả vào nhà họ Thời đã lâu, An Khanh chưa từng thấy Thời Thiều Ấn nổi trận lôi đình với ai như vậy. Thời Luật có vẻ đã quá quen với việc này, anh ngồi đó không thèm phản ứng.

Mãi đến khi từ Hồ Châu trở về, vô tình nghe thấy Cao Việt cằn nhằn Thời Thiều Ấn, An Khanh mới biết cuộc điện thoại tối hôm đó là của Thịnh Lương Hải.

Thời Thiều Ấn nổi giận là vì không muốn Thời Luật can thiệp vào chuyện của nhà họ Thịnh.

Cao Việt trách Thời Thiều Ấn không nên trút giận lên con trai: “Tính khí của Thời Luật thế nào ông còn không biết sao? Từ nhỏ nó đã thân thiết với Lương Hải, trước đây Lương Hải cũng giúp đỡ nó không ít. Vào lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà ông bắt nó đứng ngoài cuộc, thì còn ra thể thống gì nữa?”

“Đống hỗn độn của Lương Hải không phải là thứ nó có thể giải quyết nổi!” Thời Thiều Ấn lo lắng nói: “Bên phía An Khang Thăng vẫn chưa có tin tức gì, nếu phía Lương Hải lại nổ thêm quả ‘bom’, nó vừa ngồi lên vị trí đó sẽ bị kéo xuống ngay lập tức!”

“Ông biết nó sẽ bị kéo xuống, vậy sao lúc đầu còn đồng ý cho hai đứa nó tái hôn?” Nhắc đến chuyện này Cao Việt lại bực mình: “Tôi và Tiểu Thiên ở Canada, ông ở Giang Thành cũng chẳng thèm ngăn cản, đợi chúng nó tái hôn xong mới thông báo cho tôi về dự đám cưới.”

“Tái hôn cũng đã tái rồi, giờ ông nói mấy lời này thì có ích gì?”

“Tái hôn được thì cũng ly hôn được!”

Thời Thiều Ấn đáp lại bằng sự im lặng. An Khanh đại khái cũng hiểu rằng đối với cuộc hôn nhân của cô và Thời Luật, hai vị trưởng bối này đều đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Lại nghe Cao Việt nói: “Con trai của Giang Vĩnh Khánh không phải đang chuẩn bị làm thủ tục ly hôn để đưa vợ con sang Canada sao?”

“Bà nghe ai nói vậy?” Thời Thiều Ấn lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn, “Tôi đã bảo bà rồi, bớt nghe ngóng chuyện bên phía Bắc Kinh đi.”

“An Khang Thăng dựa vào Giang Vĩnh Khánh, lần này nếu Giang Vĩnh Khánh thực sự ngã ngựa, An Khang Thăng cũng sẽ tiêu đời! Tôi thực sự không muốn hai đứa nó ly hôn, ý tôi là chúng có thể làm thủ tục ly hôn trước, rồi sau đó vẫn tiếp tục sống chung với nhau.”

“Thời Luật có đồng ý không?”

“Chuyện này còn gì mà đồng ý với không đồng ý? Đã là lúc nào rồi?” Cao Việt sốt ruột: “Phía Lương Hải sớm không nổ muộn không nổ, lại cứ nhằm đúng lúc này mà nổ, ông tưởng hạng đàn bà con gái như tôi thực sự không hiểu gì sao? Chẳng qua là họ định lấy Lương Hải ra ‘khai đao’ để cảnh cáo chúng ta thôi! Nếu chúng ta còn giả ngu, kẻ tiếp theo bị sờ gáy chính là Thời Luật nhà mình đấy!”

Cụ thể đã xảy ra chuyện gì ở phía Thịnh Lương Hải, trước đây An Khanh không mấy quan tâm. Cô không có nhiều bạn bè, mọi tin tức trong giới kinh doanh trước đây đều do Ninh Trí Viễn nghe ngóng giúp.

Vừa ở Hồ Châu hai ngày mới về, kết quả của Ninh Trí Viễn chắc là vẫn chưa có, lúc nãy cô nghe thấy Thời Luật đang điện thoại hối thúc.

Qua cuộc tranh cãi của Cao Việt và Thời Thiều Ấn, An Khanh cũng đã hiểu ra vấn đề: Cuộc sống tưởng chừng yên bình này thực chất đã bắt đầu gợn sóng từ khi bố cô – An Khang Thăng – bị đưa tới Tô Châu. Việc công ty Thịnh Lương Hải gặp sự cố rất có thể là cái bẫy do kẻ nào đó giăng ra nhắm vào vị trí Thị trưởng của Thời Luật.

Sớm không nổ muộn không nổ, lại chọn đúng thời điểm nhạy cảm này, mục đích của kẻ đứng sau đã quá rõ ràng.

An Khanh quyết định đến nhà họ Mạnh một chuyến, cô không muốn chuyện nhà mình lại liên lụy thêm nhiều người.

Thấy cô đến thăm, Mạnh Lão dường như cũng đoán được lý do.

Không giống như trước đây thường chuẩn bị trà nước trước, lần này Mạnh Lão giữ cô lại ăn cơm tối: “Để bác gọi điện cho Thời Luật, bảo nó bận xong thì qua đây.”

An Khanh từ chối: “Bác đừng gọi anh ấy tới. Trưa nay anh ấy từ Hồ Châu về đã đi họp luôn rồi, không biết họp đến bao giờ nữa.”

“Nó đi Hồ Châu à?”

“Bên đó có một dự án cần anh ấy phê duyệt mới triển khai được. Anh ấy không yên tâm về kết quả điều tra của cấp dưới nên nhất định phải đích thân tới xem một chuyến.”

Mạnh Lão nghe xong lộ vẻ an tâm: “Vậy hai bác cháu mình ra ngoài ăn, vẫn đến quán trà cũ nhé.”

Trên đường đi, Mạnh Lão không tiếc lời khen ngợi quán trà ở rừng thủy sam kia, còn nói lúc rảnh rỗi thường hay tới đó ngồi, rồi tiện miệng hỏi An Khanh một câu: “Đã bao giờ cháu hỏi Thời Luật xem chủ quán đó là ai chưa?”

“Chuyện này cháu thực sự không biết ạ.” Đã hơn một năm không liên lạc với Tiết Trạch, An Khanh luôn ghi nhớ việc không được tiết lộ thân phận của anh ta.

“Chuyện nhà họ Thịnh gần đây cháu có nghe nói không?”

Đang từ chủ đề chủ quán trà đột nhiên nhảy sang nhà họ Thịnh, An Khanh lờ mờ cảm thấy Mạnh Lão đã biết điều gì đó. Cô không dám vội vàng kết luận, chỉ lắc đầu: “Bác đang nói đến nhà họ Thịnh nào ạ?”

Mạnh Lão bật cười: “Khanh Khanh, cháu thay đổi rồi, đến cả bác Mạnh mà cháu cũng bắt đầu giấu giếm sao.”

“Không phải cháu muốn giấu bác đâu.” Phía trước là lối nhỏ vào rừng thủy sam, xe không vào được, An Khanh tìm chỗ đỗ xe trước: “Chẳng phải bác thường dạy cháu làm người trước hết phải biết giữ lời hứa, chuyện gì làm không được thì đừng nhận, đã nhận thì phải làm cho bằng được sao ạ.”

“Đạo lý là vậy nhưng cũng phải tùy lúc.” Đợi cô đỗ xe xong, Mạnh Lão mới tiếp tục: “Bố cháu bị đưa đi mới hơn một tháng, cái đất Giang Thành này cũng chẳng lớn lao gì, ai mà chẳng biết công ty nhà họ Thịnh gặp vấn đề tài chính không phải chỉ một hai năm nay. Vậy mà đúng lúc này các ngân hàng lại đồng loạt giục nhà họ Thịnh trả nợ, cháu nghĩ đây chỉ là trùng hợp sao?”

An Khanh đành thành thật: “Thực ra cháu tìm bác cũng là vì muốn nói chuyện này.”

Trên tầng hai của quán trà, ngoài cửa sổ là rừng thủy sam đỏ rực, hơi ẩm hồ nước mùa đông bốc lên tạo thành màn sương bao phủ núi non phía xa, trông như tiên cảnh.

Sau khi nghe Mạnh Lão phân tích nguyên nhân nhà họ Thịnh gặp chuyện, An Khanh đã chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh. Mọi thứ đúng như cô nghĩ: Nhà họ Thịnh là “mồi lửa” mà cấp trên cố tình châm ngòi để cảnh cáo Thời Luật đừng có tự lượng sức mình mà nhúng tay vào chuyện không nên.

Nếu Thời Luật vẫn không nghe theo, thì không chỉ nhà họ Thịnh mà ngay cả nhà họ Thời cũng sẽ bị liên lụy.

“Có lẽ bố cháu vẫn đang cố giãy giụa trong tuyệt vọng.” Đôi mắt An Khanh không còn chút ánh sáng nào, “Bác có thấy không? Dù chúng cháu có làm gì cho ông ấy thì thực ra cũng chỉ là vô ích.”

“Vô ích cũng phải làm, giờ đã là châu chấu trên cùng một sợi dây rồi.” Mạnh Lão nhấp một ngụm trà, thở dài thườn thượt, “Chỉ hy vọng ông ấy nể mặt đứa con rể như Thời Luật mà bớt giở trò khôn vặt ở trong đó.”

“Bác Mạnh, bác nói thật cho cháu biết, bác có hối hận vì lúc trước đã tác thành cho cháu và Thời Luật không?”

“Nếu vào lúc này cháu vẫn không hiểu chuyện, cứ một mực oán trách nhà họ Thời không cho Thời Luật cứu bố mình, thì chắc chắn bác sẽ hối hận.”

“Cháu muốn làm thủ tục ly hôn với Thời Luật trước.”

“Cháu nghĩ Thời Luật sẽ chịu ly hôn với cháu vào lúc này sao?” Mạnh Lão không quên nhắc nhở cô: “Nếu ly hôn thật, bố cháu sẽ chẳng còn chút hy vọng nào nữa đâu.”

“Cũng không thể vì một mình ông ấy mà kéo cả nhà người ta xuống nước.”

“Cứ đợi thêm chút nữa đi.” Mạnh Lão khuyên nhủ: “Cháu đừng quên, nhà họ Thịnh không chỉ có mình Thời Luật. Hai cô con gái nhà Thịnh Lương Hải đều dựa vào những nhân vật không hề đơn giản đâu. Nếu cấp trên thực sự muốn đụng đến nhà họ Thịnh, hai người đó còn sốt sắng hơn cả cháu đấy.”

Gửi phản hồi