[H] Sắc Đỏ Rực Cháy – Chương 81

Chương 81: Huyệt nhỏ ướt nhẹp, bé nhớ anh đến thế sao?

Tiếng máy sấy ù ù trong căn phòng yên tĩnh nghe càng thêm rõ. Lục Điểm Lôi thu mình trong chăn, chỉ để lộ đôi mắt, lén nhìn Đàm Nhiêu đang đứng trước bàn trang điểm.

Anh quay lưng về phía cô, dây đai áo choàng tắm thắt lỏng lẻo. Theo động tác đưa tay lên vuốt tóc của anh, cổ áo trượt sang một bên, để lộ những đường nét bả vai và lưng trần rắn chắc, đầy lực lưỡng. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên thân hình anh, khắc họa rõ rệt từng khối cơ bắp. Những giọt nước từ mái tóc ướt lăn dài, trượt qua cổ rồi mất hút vào sâu trong lớp áo choàng.

Hơi thở của Lục Điểm Lôi vô thức nhẹ đi. Cô nhìn những ngón tay thon dài của anh tùy ý vuốt tóc, động tác phóng khoáng lại lười biếng, toát ra một loại thứ khí chất cao quý tự nhiên. Nhưng cũng chính người đàn ông này, vừa nãy còn ngồi xổm trước mặt cô, dùng giọng điệu gần như yếu đuối nói mình sợ tối.

Đồ lừa đảo.

Lục Điểm Lôi mắng thầm một câu trong lòng nhưng mặt mũi lại càng nóng hơn. Cô biết mình nên nhắm mắt ngủ hoặc dứt khoát sang phòng khách. Nhưng cơ thể cô giống như bị đóng đinh trên giường, không thể động đậy.

Đầu óc cô rối bời. Lát nữa sấy tóc xong anh sẽ làm gì? Anh định lên giường đè cô ra làm chuyện đó thật sao? Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý… Không, có lẽ cô chuẩn bị rồi, chỉ là căng thẳng thôi. Dù sao lần trước anh cũng đòi hỏi quá dữ dội, giờ nghĩ lại chân cô vẫn còn bủn rủn.

Lục Điểm Lôi cắn môi dưới, ngón tay vô thức túm chặt lấy ga trải giường. Tiếng máy sấy tóc ngừng hẳn. Căn phòng đột ngột trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng tim đập của chính cô, thình thịch thình thịch, vang lên như sấm bên tai.

Lục Điểm Lôi vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ nhưng mi mắt lại không tự chủ được mà run rẩy. Cô nghe thấy tiếng Đàm Nhiêu đặt máy sấy xuống, nghe thấy tiếng bước chân anh đi tới. Tiếng bước chân rất khẽ, nhưng mỗi bước đi như đạp lên trái tim cô.

Phía bên kia giường hơi lún xuống. Anh đã lên giường rồi.

Cơ thể Lục Điểm Lôi lập tức căng cứng, đến cả ngón chân cũng cuộn tròn lại. Cô cảm nhận được Đàm Nhiêu vén chăn nằm vào, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh và cảm nhận được cánh tay anh vươn sang, ôm lấy eo cô. Lục Điểm Lôi suýt nữa thì hét thành tiếng, phải cắn chặt môi mới nhịn được.

Nhưng anh chỉ ôm lấy cô, không hề có thêm động tác nào khác. Lòng bàn tay anh áp vào eo cô, ngăn cách bởi lớp áo ngủ mỏng manh, nhiệt độ xuyên qua làn da khiến bên hông cô tê dại.

“Ngủ đi.” Giọng Đàm Nhiêu vang lên bên tai, trầm thấp và bình thản, không lộ chút dục vọng nào..

Lục Điểm Lôi ngẩn người. Anh cứ thế… mà ngủ sao? Đã bảo là làm tình cơ mà? Đã bảo là “dạy cô” cơ mà?

Trong lòng cô đột nhiên dâng lên cảm giác thất vọng vô lý, xen lẫn với sự hoang mang tột độ và một chút tủi thân.

Cô đã đợi lâu như thế, căng thẳng lâu như thế, kết quả anh thật sự chỉ ôm cô ngủ thôi sao?

Lục Điểm Lôi mở mắt, trong ánh sáng mờ ảo quay đầu nhìn Đàm Nhiêu.

Anh đã nhắm mắt lại, hàng mi đổ bóng nhẹ dưới mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi khép hờ. Khuôn mặt ấy lúc ngủ trông vô cùng yên tĩnh, thậm chí còn có nét dịu dàng hiếm thấy.

Nhưng Lục Điểm Lôi biết, cái người này lúc tỉnh táo “xấu xa” đến mức nào.

“Đàm Nhiêu.” Cô nhỏ giọng gọi anh.

“Ơi?” Đàm Nhiêu không mở mắt, chỉ khẽ đáp lại một tiếng.

“Anh…” Lục Điểm Lôi do dự một chút, “Anh thật sự sợ bóng tối sao?”

Khóe miệng Đàm Nhiêu khẽ nhếch lên một độ cong cực nhỏ.

“Lừa em đấy.” Anh nói một cách thản nhiên, mắt vẫn nhắm nghiền.

Lục Điểm Lôi tức nghẹn họng, vung tay thúc một cú cùi chỏ vào mạn sườn anh. Đàm Nhiêu rên hừ hừ một tiếng, cuối cùng cũng mở mắt, nhíu mày giả vờ hít một ngụm khí lạnh.

“Đại tiểu thư, ra tay nặng thế sao?”

“Đáng đời!” Lục Điểm Lôi lườm anh, “Ai bảo anh dám lừa em!”

Đàm Nhiêu cười khẽ, siết chặt cánh tay, ôm cô vào lòng chặt hơn. Lục Điểm Lôi không kịp đề phòng, cả người áp sát vào lồng ngực anh, có thể nghe thấy nhịp tim trầm ổn của anh.

“Không lừa em, sao em chịu mủi lòng?” Giọng anh mang theo ý cười, hơi thở phả lên đỉnh đầu cô.

“Anh—”

Lục Điểm Lôi định phản bác nhưng đột nhiên nhận ra mình không còn căng thẳng đến thế nữa. Có lẽ vì lúc nãy anh thật sự chỉ ôm cô ngủ, có lẽ vì trò đùa này đã xoa dịu không khí hoặc cũng có thể vì cái ôm lúc này quá ấm áp và yên ổn, tóm lại là cơ thể căng cứng của cô đã dần thả lỏng.

Đàm Nhiêu cảm nhận được sự thay đổi của cô. Anh im lặng quan sát, từ nhịp thở dần bình ổn đến đôi vai không còn cứng đờ, rồi đến vòng eo đã bắt đầu mềm mại. Lòng bàn tay anh vẫn áp trên eo cô, đầu ngón tay như có như không mơn trớn lớp vải mềm của áo ngủ.

Lục Điểm Lôi im lặng không nói nữa. Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở đan xen của hai người. Cô tưởng rằng đêm nay sẽ cứ thế mà trôi qua.

Ngay khi cô sắp chìm vào giấc ngủ, bàn tay Đàm Nhiêu đột nhiên động đậy.

Cánh tay vốn ngoan ngoãn ôm eo cô bắt đầu chậm rãi di chuyển lên trên. Đầu ngón tay lướt qua sườn cô, vuốt qua xương sườn, cuối cùng dừng lại trước ngực.

Toàn thân Lục Điểm Lôi run lên, tỉnh táo ngay lập tức.

“Đàm Nhiêu…” Cô run giọng định ngăn cản.

Nhưng Đàm Nhiêu không cho cô cơ hội. Tay anh phủ lên một bên gò bồng đảo mềm mại, nhẹ nhàng xoa nắn qua lớp áo ngủ. Lòng bàn tay anh nóng hổi, năm ngón tay thu lại, thu trọn sự tròn trịa ấy vào lòng bàn tay, ngón cái như có như không lướt qua núm vú hồng hào nhạy cảm đang nhô lên.

“Ưm…” Lục Điểm Lôi không nhịn được phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ.

Cô xấu hổ định cắn môi nhưng âm thanh ấy vẫn thoát ra từ cổ họng, vừa mềm mại vừa ngọt ngào, vang lên rõ trong căn phòng yên tĩnh. Đàm Nhiêu cười khẽ, từ phía sau ngậm lấy thùy tai cô, dùng răng khẽ cắn, đầu lưỡi liếm qua vành tai nhạy cảm.

“Bé ơi,” giọng anh khàn đặc, mang theo vẻ nam tính đầy mê hoặc, “em có muốn anh không?”

“…” Gương mặt Lục Điểm Lôi nóng đến mức sắp bốc cháy. Cô mím chặt môi không dám trả lời, sợ rằng chỉ cần mở miệng sẽ phát ra những âm thanh xấu hổ hơn nữa.

Nhưng tay Đàm Nhiêu vẫn không ngừng lại. Động tác xoa nắn của anh dần mạnh hơn, từ thử nghiệm dịu dàng chuyển thành vuốt ve đầy dục vọng. Anh bóp nhẹ từng chiếc cúc áo ngủ của cô, thong thả tháo ra từng cái một, động tác chậm rãi nhưng mang theo sự cường thế không thể chối từ.

Lục Điểm Lôi cảm thấy trước ngực lành lạnh, áo ngủ đã bị mở ra. Ngay sau đó, tay Đàm Nhiêu trực tiếp chạm vào làn da cô, lòng bàn tay thô ráp ấm nóng phủ lên bầu ngực trần, năm ngón tay siết lại, thực sự xoa nắn khối thịt mềm mại ấy.

“A…”

Cuối cùng Lục Điểm Lôi không nhịn được mà kêu thành tiếng.

Cơ thể cô run rẩy, một cảm giác khoái lạc xa lạ lan tỏa từ lồng ngực đi khắp toàn thân, khiến chân cô bủn rủn, bụng dưới thắt lại. Hơi thở của Đàm Nhiêu cũng nặng nề hơn. Anh có thể cảm nhận được đầu vú cô đang dần cứng lại trong lòng bàn tay mình, cảm nhận được cơ thể cô đang run rẩy trong lòng anh và ngửi thấy mùi hương quyến rũ hòa quyện với mùi sữa tắm toát ra từ người cô.

“Anh muốn em, bé ơi.” Anh cắn tai cô, giọng khàn khàn đầy gợi cảm, “Cho anh nhé.”

“…” Lục Điểm Lôi thẹn thùng đến mức sắp nghẹt thở.

Cô có thể cảm nhận được quần lót mình đã ướt sũng, chất lỏng dính nhớp làm ướt đẫm vùng giữa hai chân. Mỗi lần Đàm Nhiêu xoa nắn ngực cô, nơi đó lại trào ra thêm dòng nước nóng hổi. Cô khép chặt đôi chân, cố gắng che giấu sự chật vật của mình nhưng hành động này lại khiến Đàm Nhiêu chú ý. Ngón tay anh trượt từ trước ngực xuống, lướt qua vùng bụng bằng phẳng, thọc vào giữa hai chân cô.

“Đừng…” Lục Điểm Lôi hoảng hốt định khép chân lại nhưng tay Đàm Nhiêu đã luồn vào trong.

Đàm Nhiêu cười khẽ một tiếng, ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn nơi đó, quệt lên dòng mật ngọt trơn ướt.

“Huyệt nhỏ ướt nhẹp rồi,” giọng anh mang theo ý cười trêu chọc, hơi thở phả lên sau tai cô, “bé nhớ anh đến mức này sao?”

“…” Lục Điểm Lôi vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, cô mạnh mẽ xoay đầu lại, há miệng cắn lấy môi anh.

Ép anh phải im miệng lại.

Gửi phản hồi