[H] Trước Khi Ly Hôn, Tôi Biến Thành Con Mèo (1V1) – Chương 26

Chương 26: Sao lần nào em biến thành người cũng không có quần áo thế? (H nhẹ)

Đoạn Diệp Gia tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể hơi nóng ran. Tính toán thời gian một chút, kỳ động dục phiền toái này chắc cũng sắp qua rồi. Có điều, hình như chỉ ngủ chung thôi thì không có tác dụng. Cọ xát là để biến thành người, còn làm tình… dường như có thể duy trì được lâu hơn.

Hai ngày này đành nhịn thêm chút vậy.

Nhưng nếu qua kỳ động dục rồi, cô còn cơ hội biến lại thành người không?

Lúc xuống lầu, Trần Diên đã ngồi đó dùng bữa sáng. Vẫn là một tách cà phê để tỉnh táo, cô chưa bao giờ thấy người này uống thứ gì khác.

Thấy cô, Trần Diên khẽ thở dài.

Đoạn Diệp Gia khựng lại, nghi hoặc nhìn anh một cái.

Trần Diên rót cho cô một tách nhỏ, thêm sữa thêm đường rồi đẩy đến trước mặt mèo nhỏ.

“Tuần sau anh phải đi công tác.”

Động tác liếm cà phê của Đoạn Diệp Gia khựng lại, một dự cảm chẳng lành ập đến.

“Tầm ba ngày. Lịch trình rất dày, có lẽ không mang em theo được.”

Đoạn Diệp Gia “Meo” một tiếng, vậy cô phải làm sao?

“Dì giúp việc xin nghỉ rồi, tuần sau không qua được, con dâu dì ấy đến ngày dự sinh.”

Đoạn Diệp Gia nhớ lại, hình như đúng là dì có người con dâu đang mang thai.

Ánh mắt Trần Diên rơi trên người chú mèo nhỏ đang rũ đầu thất vọng, nói tiếp: “Không may là Kế Hoàn cũng đi du lịch rồi, không gửi em chỗ cậu ấy được. Đưa em đến tiệm thú cưng anh cũng không yên tâm, dù sao em cũng là người. Thế nên, em hãy thử biến lại thành người đi? Như vậy mới tự chăm sóc mình được.”

Lời nào anh nói cũng thấu tình đạt lý. Công việc của anh vốn bận rộn, mang theo một chú mèo đi công tác đúng là bất tiện thật.

Haiz, đúng là đồ mèo vướng chân.

“Meo…” Đoạn Diệp Gia kêu khe khẽ, giọng điệu đầy vẻ mất mát.

Đoạn Diệp Gia vỗ vỗ mu bàn tay anh tỏ ý thấu hiểu. Tai cô khẽ giật giật, lén nhìn anh. Nếu muốn biến thành người, cô phải cọ xát với anh trước đã. Đây là cách duy nhất.

Mèo nhỏ quay đầu nhìn trời, chuyện này bắt cô làm sao mà mở miệng cho được.

“Mười một giờ anh có cuộc họp. Hai giờ chiều cũng có một cuộc nữa, tầm năm giờ mới xong.” Trần Diên nhìn đồng hồ đeo tay, “Nếu em muốn thí nghiệm xem làm thế nào để biến thành người, anh sẽ cố gắng dành thời gian phối hợp.”

Một chút áy náy dâng lên trong lòng Đoạn Diệp Gia. Trần Diên đúng là người tốt, ly hôn rồi mà vẫn giúp đỡ cô tận tình như thế.

Cô ngồi xổm trên bàn ăn hồi lâu. Trần Diên đã dùng xong bữa sáng, đứng dậy thu dọn đĩa bát. Tiếng nước chảy rào rào trong bếp vang lên, khiến lòng Đoạn Diệp Gia cũng bồn chồn không yên.

Cô nhảy xuống bàn, lóng ngóng đi đến bên chân anh.

Trần Diên cúi đầu nhìn mèo nhỏ, nơi đáy mắt đong đầy ý cười.

Mèo nhỏ ra vẻ thản nhiên đi quanh chân anh hai vòng, sau đó quay lưng về phía anh, dùng đuôi khẽ quét qua ống quần, một lần, hai lần, rồi phần mông như có như không mà cọ sát lên đó.

Trần Diên khóa vòi nước, mèo nhỏ lập tức đi ra chỗ khác, ngồi xổm một bên bắt đầu liếm chân.

Trần Diên mở tủ lạnh lấy một hộp trái cây ra rửa.

Mèo nhỏ lại lân la đến gần. Sau vài lần cọ xát, sự rạo rực của kỳ động dục từng đợt trào dâng, tích tụ thành một luồng ngứa ngáy tê dại nơi bụng dưới. Cô ngẩng đầu, thấy Trần Diên dường như không hề nhận ra cô đã tiến lại gần.

Sự xấu hổ thiêu cháy khiến vành tai Đoạn Diệp Gia nóng bừng nhưng cô biết, muốn biến thành người thì đây là cách duy nhất. Dì giúp việc không có ở đây, Kế Hoàn cũng không, Trần Diên lại sắp đi công tác, Khương Khả thì không về kịp, cô không thể một mình sống sót qua ba ngày trong hình hài một con mèo được.

Đoạn Diệp Gia lại cọ một cái, lần này chậm hơn. Luồng nhiệt trong cơ thể khiến cô run rẩy, cơ thể tự ý phản ứng trước, phần hông bắt đầu ma sát nhẹ nhàng vào quần anh.

Một bàn tay bỗng nhiên đặt lên lưng cô.

“Thế này chưa đủ đâu.” Giọng Trần Diên vang lên từ trên đỉnh đầu. Mèo nhỏ cứng đờ người, nghe anh nói tiếp: “Em phải nghiêm túc hơn chút nữa.”

Tay Trần Diên luồn xuống dưới bụng cô, nhấc bổng cô lên. Cánh tay anh đã chạm phải một chút dịch lỏng trong suốt đúng như dự đoán, dính nhớp nơi gốc đuôi cô.

Đoạn Diệp Gia hoàn toàn chết lặng. Sự ngượng ngùng khi bị phát giác khiến cô cuộn tròn người lại, cái đuôi vô thức quấn chặt lấy cổ tay anh. Chính vì thế, phần hông của cô càng dán sát vào anh hơn.

Nơi đó của cô ướt sũng, cả con mèo dán chặt vào lòng bàn tay anh. Trần Diên bế cô đi về phía phòng ngủ, mỗi bước đi của anh vô tình ma sát vào huyệt nhỏ của cô. Mèo nhỏ trong lòng run rẩy, cô hạ thấp lồng ngực, đuôi dựng đứng, như thể đâm lao phải theo lao mà bắt đầu lắc lư hông ma sát kịch liệt.

Rất nhanh sau đó, cô cọ càng lúc càng mạnh, càng lúc càng nhanh. Lớp lông ướt át quanh mông không ngừng ép sát vào cánh tay anh. Cô dán hẳn người lên, toàn bộ phần thân sau tì chặt vào da thịt anh, cảm nhận rõ rệt nhiệt độ cơ thể từ anh truyền đến.

Trần Diên xoay cổ tay để cô có được tư thế thoải mái hơn, một tay khác vuốt dọc sống lưng cô không ngừng.

Cái đuôi ba màu lông vểnh cao, Trần Diên vuốt từ gốc đuôi đến tận chóp đuôi. Cô run rẩy không kiểm soát, ma sát một cách hỗn loạn. Trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ, khoái cảm vừa đau đớn vừa sung sướng bò dọc sống lưng, nước xuân giữa hai chân chảy ra không dứt.

Mèo nhỏ cong người, duy trì tư thế cọ sát, cơ thể bất động, trong cổ họng kéo ra những tiếng kêu dài dính nhớp.

Đầu cô gục xuống, giây tiếp theo, trên tay Trần Diên là một người phụ nữ trần trụi.

Cô quay lưng về phía anh, huyệt nhỏ ướt sũng ngồi ngay trên tay anh. Trần Diên giữ chặt cô, từ phía sau ôm cô vào lòng. Đoạn Diệp Gia vẫn còn đang thở dốc để bình ổn lại dư âm của cơn cao trào vừa rồi.

Bờ vai được ai đó nhẹ nhàng xoa nắn, Đoạn Diệp Gia ôm mặt, cơ thể cứng đờ tựa vào lòng anh.

“Sao thế này… Sao lần nào biến thành người em cũng không có quần áo vậy?” Anh khẽ cười một tiếng, hơi thở nóng rực phả vào bên tai cô.

Đoạn Diệp Gia ôm lấy chính mình, cuống cuồng vơ lấy chiếc chăn choàng lên người, lúc này mới nhận ra cô đang ở trong phòng của Trần Diên.

Cô xoay người lại, hai người đối mặt với nhau.

“Cái đó… em phát hiện ra cứ cọ sát một chút là có thể biến thành người rồi.”

Trần Diên như chợt hiểu ra: “Thì ra là vậy.”

Đoạn Diệp Gia đỏ mặt: “Còn hôn… thì em chưa thấy có tác dụng…”

“Ừm, nhưng cũng có thể thử xem sao. Lần trước chúng ta cũng đã hôn rồi mà.” Trần Diên vê nhẹ đầu ngón tay, trên đó vẫn còn vương lại chút dâm thủy chưa khô từ huyệt nhỏ của cô.

Trần Diên không nhúc nhích, chỉ nhìn cô chằm chằm. Đoạn Diệp Gia ngước mắt nhìn anh một cái, hít sâu một hơi, nhắm mắt lại rồi ngước mặt xán lại gần.

Vì quá căng thẳng, cô chỉ chạm trúng cằm của Trần Diên. Cô tiếp tục dò dẫm đi lên mới tìm thấy đôi môi anh. Một cái chạm rất khẽ. Cô gần như nín thở, lồng ngực vang lên tiếng “thình thịch”, tim đập loạn nhịp. Hôn môi… thực sự quá giống việc mà những đôi tình nhân thường làm.

Đoạn Diệp Gia hé mở một mắt, thấy trong mắt Trần Diên thoáng hiện ý cười nhàn nhạt.

“Chỉ thế này thôi sao?” Anh hỏi.

Mặt Đoạn Diệp Gia nóng đến mức muốn bốc cháy. Cô kiễng chân, bám vào vai Trần Diên, đón lấy ánh mắt anh rồi một lần nữa áp môi lên, lần này dừng lại lâu hơn một chút. Lần hôn trước cô không cảm nhận được gì nhưng lần này lại thấy môi Trần Diên mềm hơn cô tưởng tượng nhiều.

Cô chỉ đơn thuần áp sát môi mình vào, đến khi không nhịn thở nổi nữa mới buông ra, rồi lại áp lên lần nữa. Lần này cuối cùng Trần Diên cũng đáp lại cô. Anh ngậm lấy môi dưới của cô, nhẹ nhàng nhấm nháp, tay giữ sau gáy cô để làm nụ hôn này sâu thêm.

Đầu lưỡi anh đẩy nhẹ hàm răng cô, chậm rãi tiến vào trong. Đoạn Diệp Gia mở mắt, đột ngột chạm phải ánh mắt anh, đôi môi vô thức mở ra. Anh thừa cơ đưa lưỡi vào, thăm dò và quét qua khoang miệng cô.

Trong miệng anh dường như vẫn còn vương lại vị đắng nhẹ của cà phê. Đoạn Diệp Gia khẽ rên rỉ một tiếng, cơ thể dán chặt vào anh, nửa người như treo trên người anh.

Một nụ hôn vừa dịu dàng vừa mang tính chiếm đoạt. Đoạn Diệp Gia không thở nổi, đẩy nhẹ vai anh. Lúc này Trần Diên mới buông cô ra, ngón tay mơn trớn đôi môi đỏ mọng hơi sưng của cô.

Đoạn Diệp Gia mím môi, hơi ấm của anh dường như vẫn còn vương lại. Bờ vai bị anh kéo nhẹ, Trần Diên ôm lấy cô cùng ngã xuống giường.

Đoạn Diệp Gia nằm bò trên người anh, trên người không mảnh vải che thân, đôi gò bồng đảo mềm mại ép sát vào lồng ngực anh thành hai hình tròn nhỏ.

Cô nhìn chằm chằm vào cằm anh. Anh cạo râu rất sạch, hầu như không thấy chút râu lởm chởm nào. Nhìn xuống dưới là yết hầu đang khẽ chuyển động.

Bàn tay sau lưng cô vuốt dọc sống lưng rồi dừng lại ở hõm eo.

Giống như một cái vuốt ve đơn thuần nhưng cũng giống như đang ám chỉ, hay nói đúng hơn là một tín hiệu cho thấy anh muốn tiến xa hơn nữa.

Gửi phản hồi