Chương 24: Nụ hôn
Đoạn Diệp Gia định đứng dậy rời khỏi đùi anh nhưng vừa nhấc hông lên, cô đã cảm nhận được dòng dâm thủy hòa lẫn tinh dịch trong huyệt nhỏ đang sắp chảy xuống.
Động tác của cô khựng lại. Nếu bây giờ ngồi xuống, liệu Trần Diên có hiểu lầm là cô vẫn muốn tiếp tục không?
Vừa ngước mắt lên, cô vô tình chạm phải ánh mắt chứa đầy ý cười của người đàn ông.
“Đuôi của em… cũng nên thả ra rồi chứ?”
Đoạn Diệp Gia cuống cuồng thu hồi chiếc đuôi vốn vẫn luôn quấn chặt lấy bắp chân anh, rồi ôm gọn vào lòng. Hình dạng này quá đỗi nhếch nhác, cô không muốn nó xuất hiện thêm giây nào nữa. Cả tai và đuôi đều nằm ngoài tầm kiểm soát, hệt như lúc cô mới vừa biến thành mèo vậy.
Cô hừ nhẹ một tiếng, đôi má nóng bừng nhưng cơ thể lại được anh giữ chặt. Trần Diên chậm rãi rút ra, kéo theo một dòng chất lỏng trắng đục tuôn ra từ huyệt nhỏ của cô. Anh rút khăn giấy, tỉ mỉ lau sạch những dấu vết dính nhớp giữa hai chân cô
Khi trở lại ghế phụ, đôi chân đã được che chắn bởi chiếc áo khoác của anh, Đoạn Diệp Gia bắt đầu cuống cuồng tìm quần áo của mình. Cô khom người, thu mình vào khoảng không gian chật hẹp trước ghế phụ, loay hoay mặc quần áo vào người.
Có Trần Diên ở ngay bên cạnh, cô thấy không thoải mái chút nào, cứ có cảm giác anh đang nhìn chằm chằm mình, khiến cơ thể lại bắt đầu nóng lên.
Khóa áo lót bị anh giữ lấy rồi cài giúp, Đoạn Diệp Gia nhanh chóng xỏ quần vào, đỏ mặt tựa lưng vào cửa xe: “Em tự mặc được mà.”
“Là anh muốn giúp em thôi.” Trần Diên mỉm cười, rồi lộ vẻ nuối tiếc: “Nhưng với tình trạng này, e là anh không thể đưa em đi ăn tối được rồi.”
Cả hai chỉ đành quay về nhà.
“Trần Diên.” Cô bỗng gọi tên anh, giọng nói rất khẽ.
“Ơi?”
“Nếu như… em cứ mãi như thế này, không biến lại thành người được nữa thì sao?” Cô không nhìn anh, mắt dán chặt vào cảnh vật đang lùi dần ngoài cửa sổ.
Anh không hề do dự: “Thì cứ mãi như vậy thôi.”
“Thế nào là mãi như vậy?” Cô ngước mắt lên.
“Nuôi một chú mèo nhỏ, anh vẫn lo được.”
Trái tim Đoạn Diệp Gia khẽ rung động nhưng vừa nghĩ đến tờ đơn ly hôn kia, cô lại nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh.
Hừ, định lừa mèo đấy à.
Mười phút sau đã về tới khu nhà. Từ bãi đỗ xe đến cửa vào, Đoạn Diệp Gia luôn đi trước anh một đoạn. Trần Diên thấy cô bỗng khựng lại, hai chân vô thức khép chặt, gương mặt đỏ bừng lên thấy rõ. Cô túm chặt vạt áo, chạy nhanh vài bước, vừa mở cửa đã lao thẳng lên lầu.
Anh nghĩ đến điều gì đó, khóe môi khẽ cong lên.
Đoạn Diệp Gia xông thẳng vào phòng tắm, đóng sầm cửa lại.
Xấu hổ chết mất thôi!
Vừa nãy Trần Diên bắn vào bên trong, lúc còn ngồi trên xe cô chỉ thấy bụng hơi căng chứ không có cảm giác gì khác. Thế nhưng khoảnh khắc vừa bước xuống xe, cô liền cảm nhận được một luồng chất lỏng nóng ấm tuôn ra từ huyệt nhỏ.
Chất lỏng nồng đậm ở sâu trong bụng đã trào ra ngoài rồi.
Loay hoay tắm rửa hồi lâu, Đoạn Diệp Gia cứ đứng phân vân mãi trong phòng không biết có nên xuống lầu hay không. Nếu không xuống thì bụng đang đói cồn cào, mà nếu xuống, hễ nhìn thấy Trần Diên là cô lại không sao quên được những chuyện vừa xảy ra trên xe.
Hồi mới cưới cô còn có thể đối mặt nhưng vấn đề là hiện giờ họ đã ký đơn ly hôn rồi.
Cô đang định nhắn tin kể cho Khương Khả nghe để xin ý kiến thì tiếng gõ cửa vang lên.
“Xuống ăn cơm thôi.” Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của Trần Diên.
Đoạn Diệp Gia mở cửa, chạm mắt với anh, bàn tay buông thõng bên sườn vô thức siết chặt.
Cô khẽ “vâng” một tiếng rồi lầm lũi đi theo xuống lầu. Trần Diên nấu ăn khá ngon nhưng hồi mới cưới anh rất ít khi vào bếp vì công việc ở công ty quá bận rộn. Đoạn Diệp Gia chỉ được ăn vài lần, sau này khi tình cảm đã phai nhạt, cô vẫn luôn thầm nhớ nhung tay nghề của anh.
Không ngờ sau khi biến thành mèo, thời gian được ăn cơm anh nấu lại nhiều hơn trước.
Đêm đó cô ngủ rất ngon, đến tận gần trưa hôm sau mới tỉnh giấc. Đầu ngón tay chạm vào làn da thực sự của mình, Đoạn Diệp Gia vẫn chưa tỉnh hẳn, cô ngẩn ngơ nhìn trần nhà một hồi lâu rồi đột ngột chộp lấy điện thoại.
Ngày tháng đã thay đổi. Cô đã duy trì hình người được hơn bảy tiếng đồng hồ.
Hơn nữa, tai và đuôi cũng đã biến mất.
Đoạn Diệp Gia theo bản năng muốn báo tin này cho Trần Diên. Cô lao ra khỏi phòng, nghe thấy tiếng máy pha cà phê vọng ra từ bếp. Chạy xuống lầu, cô thấy Trần Diên đang quay lưng về phía mình để rót cà phê. Nghe thấy tiếng động, anh quay lại nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên mái tóc rối bù vì vừa ngủ dậy.
“Em! Em đã duy trì hình người được hơn bảy tiếng rồi!” Giọng cô khàn khàn vì mới thức giấc, xen lẫn sự kinh ngạc khôn cùng.
Trần Diên nhướng mày: “Vậy hôm nay em có muốn ra ngoài không? Để bù lại bữa tối hôm qua anh chưa kịp đưa em đi.”
Đoạn Diệp Gia gật đầu. Đã lâu rồi cô không ra ngoài dạo chơi với thân phận con người. Có Trần Diên đi cùng vẫn tốt hơn là việc cô đột ngột biến thành mèo khi đang ở một mình.
Trần Diên đưa cô đến một nhà hàng Quảng Đông. Trong phòng bao rất yên tĩnh, các món ăn lần lượt được dọn lên, Trần Diên múc canh, gắp thức ăn cho cô, mọi động tác đều tự nhiên như hơi thở. Hai người không nói gì nhiều, chỉ có tiếng bát đũa thỉnh thoảng va chạm khe khẽ.
Lúc về, trời đã tối hẳn. Trong xe vang lên những bản nhạc nhẹ nhàng, Đoạn Diệp Gia bắt đầu thấy buồn ngủ.
“Hôm nay em thấy thế nào?” Trần Diên hỏi cô trong lúc chờ đèn đỏ.
Đoạn Diệp Gia suy nghĩ một chút. Hôm nay cô không thấy có gì bất thường, ngoại trừ việc cơ thể hơi nóng ran vì vẫn đang trong kỳ động dục. Nhưng chuyện này chẳng việc gì phải nói với Trần Diên cả, cô ậm ừ: “Cũng ổn ạ.”
“Vậy em có từng nghĩ…” Trần Diên nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên làn đôi cô, “Thời gian tiếp xúc càng lâu, thời gian duy trì hình người cũng sẽ kéo dài theo không?”
Vành tai Đoạn Diệp Gia nóng bừng: “… Tiếp xúc gì cơ?”
Trần Diên không đáp, đèn xanh đã bật, anh khởi động xe.
Lời nói của anh khiến Đoạn Diệp Gia rơi vào trầm tư.
Tiếp xúc…
Người duy nhất có tiếp xúc với cô chẳng phải là Trần Diên sao? Nhớ lại hai lần biến thành người trước đó, dường như đều là sau khi cô có những cử chỉ thân mật với anh hay chính xác hơn là sau khi anh dùng tay giúp cô?
Càng nghĩ, cơ thể Đoạn Diệp Gia càng nóng lên, cô đưa tay lên quạt quạt trước mặt cho bớt nóng.
Xe chạy vào khu chung cư quen thuộc rồi rẽ vào bãi đỗ. Trần Diên không vội xuống xe mà chỉ tắt máy. Đèn cảm ứng trong hầm sụp tối, không gian trong xe chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh sáng mờ nhạt từ bảng điều khiển.
Trần Diên quay sang nhìn cô.
Đoạn Diệp Gia bỗng thấy căng thẳng vô cớ.
“Có muốn thử một chút không?” Anh khẽ hỏi.
“Thử… thử cái gì cơ?” Cô túm chặt dây an toàn.
Trần Diên không trả lời, chỉ đưa tay ra, người chồm sang từ ghế lái, dùng mu bàn tay khẽ khàng lướt qua gò má cô. Động tác chậm rãi, mang theo nhiệt độ đầy vẻ thăm dò.
Lông mi cô khẽ run rẩy, hơi thở bắt đầu nặng nề hơn.
“Giống như thế này.” Anh nói.
Bàn tay anh dừng lại sau tai cô, ngón cái mơn trớn vành tai nhạy cảm. Hơi thở của Đoạn Diệp Gia khựng lại. Tai là vị trí quá đỗi nhạy cảm, bất kể là đối với người hay mèo.
“Hoặc là,” Giọng anh thấp dần, “Gần hơn một chút.”
Anh cúi người tới, hơi thở bao trùm lấy cô. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức cô có thể cảm nhận rõ rệt hơi thở của anh. Ánh mắt anh thâm trầm, phản chiếu vẻ hoảng loạn của cô.
Đoạn Diệp Gia nhìn chằm chằm vào đôi môi gần trong gang tấc. Cổ họng khô khốc, cô vô thức liếm môi.
“Thử xem nào.” Anh thì thầm bên tai cô, cảm giác ngứa ngáy như có một chiếc lông vũ khẽ khàng quẹt qua, “Nếu em thấy anh quá mạo phạm hay là em tự chủ động đi?”
Đoạn Diệp Gia có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Ngón tay cô buông dây an toàn, chậm rãi giơ lên, ngập ngừng chạm vào vai anh.
Cô khẽ chọc chọc.
“Thế này… có tính không?” Cô lí nhí hỏi.
Trần Diên mỉm cười nhìn cô: “Em thấy sao?”
Đoạn Diệp Gia im bặt.
“Em qua đây đi.” Trong bóng tối, giọng anh trầm đục.
Cô cắn môi, lời nói của Trần Diên hoàn toàn trùng khớp với suy đoán của cô.
Sau vài giây đắn đo, cô vẫn đỏ mặt tháo dây an toàn, trèo qua ngồi trên đùi anh, hai tay vòng qua ôm lấy cổ anh.
Trần Diên cũng ôm lấy cô.
Một cái ôm cực kỳ thân mật.
Ôm một hồi, Đoạn Diệp Gia định buông ra thì thắt lưng lại bị anh siết chặt.
“Đoạn Diệp Gia, anh nghĩ thế này có lẽ vẫn chưa tính đâu.” Trần Diên cúi đầu, hơi thở phả sát lại gần.
Sống lưng Đoạn Diệp Gia vô thức căng cứng nhưng cô không hề tránh né.
Anh nghiêng đầu, như xác nhận cuối cùng, rồi cúi xuống hôn cô. Ban đầu chỉ chạm nhẹ, sau đó sâu hơn. Môi cọ xát, tay sau lưng trượt xuống eo, qua lớp vải mỏng, nhiệt độ lòng bàn tay anh rõ ràng truyền đến. Ngón tay Đoạn Diệp Gia co lại, siết chặt da ghế.
“Như thế này mới tính là tiếp xúc, em thấy sao? Nếu không biết cái nào hiệu quả, hay là chúng ta cứ thử qua hết một lượt đi.”
Thử… thử hết một lượt á?
Đoạn Diệp Gia cảm thấy anh thật chẳng đáng tin chút nào. Những lần biến thành người trước đây cô đâu có hôn anh đâu?
Lẽ nào là phải… cọ xát với anh thì mới biến thành người được sao?