Chương 18: Anh biết đấy, Miu Miu đã theo anh từ thuở còn thơ mà
Sáng sớm, Đoạn Diệp Gia đã tạm thời khôi phục lại hình người. Cô thu mình trong chăn, mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại. Nhẩm tính sơ qua, từ tối qua đến giờ, thời gian duy trì hình người khoảng sáu tiếng đồng hồ.
Thế nhưng, làm sao để biến thành người đây?
Cô không nhớ nổi bất kỳ điều kiện kích hoạt nào. Chẳng lẽ do kỳ động dục khiến cơ thể không ổn định nên cô mới tự động biến thành người? Hay đơn giản chỉ là ngẫu nhiên.
Cô nhìn vết xước trên lòng bàn tay, thở dài. Sao vết thương lại chuyển sang người cô được chứ.
Sắp đến giờ Trần Diên đi làm nhưng cô lại không dám ra khỏi cửa.
Do dự mãi, cô vẫn thay quần áo rồi xuống lầu.
Lúc Trần Diên xuống lầu, cô đang ngồi bên bàn ăn, ngây người nhìn ly nước. Trần Diên liếc cô một cái, không nói gì, đi thẳng vào phòng bếp.
Đoạn Diệp Gia nhìn bóng lưng của Trần Diên, ngón tay vô thức gõ nhịp lên mặt bàn. Suốt cả quá trình, anh không hề ngoảnh đầu lại.
Anh lấy ra hai chiếc tách, đặt một tách trước mặt cô. Hũ đường và bình sữa nhỏ được đặt ở giữa bàn, sau đó anh cầm tách của mình đi về phía đối diện, ngồi cách cô một khoảng.
Đoạn Diệp Gia lén nhìn anh một cái, bưng tách lên nhấp từng ngụm nhỏ.
Thấy anh đứng dậy định rời đi, cô nuốt nước miếng, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng.
“Trần Diên. Hôm nay em có thể đến công ty cùng anh không?” Giọng cô trong buổi sáng yên tĩnh có chút đột ngột, Đoạn Diệp Gia hồi hộp, cô không nghĩ Trần Diên sẽ hết lần này đến lần khác giúp cô.
Trần Diên quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên gương mặt thấp thỏm của cô một lát, rồi dời xuống lòng bàn tay đang quấn băng gạc.
“Lý do.” Giọng anh không chút gợn sóng.
“… Em ở nhà một mình thấy hơi sợ… Chuyện đó… ngày hôm qua…” Cô cân nhắc từng chữ, ngón tay vô thức bấu vào cạnh bàn, “Em lại không dám ra ngoài… Lỡ như bị ai nhìn thấy… chắc em sẽ bị tống vào viện nghiên cứu mất…”
Giọng cô càng lúc càng nhỏ. Cơ thể cô hiện tại không ổn định, hơn nữa trong người ngày càng nóng, cô cảm thấy ở bên cạnh Trần Diên vẫn an toàn hơn.
Trần Diên đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ: “Cho em năm phút.”
Đoạn Diệp Gia sợ anh đổi ý, vội vàng chạy lên lầu thay đồ.
Quãng đường đi xe mất hai mươi phút, không ai nói câu nào. Đoạn Diệp Gia ngồi ở ghế phụ, nhìn chằm chằm cảnh phố xá trôi qua ngoài cửa sổ. Lúc dừng đèn đỏ, cô thoáng thấy bàn tay anh đặt trên vô lăng, xương khớp rõ ràng, ngón áp út có một vết hằn nhạt màu của nhẫn.
Cô khựng lại. Thì ra trước đây anh vẫn luôn đeo nhẫn cưới.
Cô chột dạ quay mặt đi chỗ khác, bản thân cô chưa từng đeo nhẫn bao giờ.
Giây tiếp theo, tầm nhìn đột nhiên hạ thấp, cô lại bị kẹt trong đống quần áo rồi.
Lớp vải trên đầu bị bàn tay anh gạt ra, Trần Diên một tay xách cô lên, đặt lên chỗ quần áo.
“Em nói sợ bị bắt đi nghiên cứu,” Trần Diên liếc nhìn con mèo nhỏ đang ngoan ngoãn nằm bẹp, tay lần nữa nắm lấy vô lăng, giọng nhàn nhạt, “Thực ra tôi cũng khá tò mò về chuyện đó đấy.”
Mèo nhỏ lắc lắc đầu, cuộn móng vuốt lại không thèm đáp lời.
Chậc, xem ra biến thành mèo vẫn đáng yêu hơn một chút.
Đến công ty, Trần Diên đặt cô lên sofa, đưa cho cô một chiếc máy tính bảng, lại rót một ly nước đặt trên bàn trà rồi xoay người vào phòng họp. Suốt cả buổi sáng không thấy anh ra khỏi văn phòng.
Cô buồn chán lẻn ra ngoài, qua lớp kính nhìn thấy anh đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nhận lấy văn kiện từ tay Giản Thanh, cúi đầu lật xem, thi thoảng lại ngẩng lên trao đổi vài câu.
Khi làm việc, khí chất của Giản Thanh hoàn toàn khác biệt. Cô ấy nói gì đó, chỉ thấy Trần Diên gật đầu, đáy mắt xẹt qua chút ý cười rất nhạt.
Đoạn Diệp Gia cào móng lên mặt kính hai cái. Cười cái gì mà cười!
Mà khoan, mình để ý Trần Diên làm gì chứ, bọn mình ly hôn rồi mà. Cô bị ý nghĩ của chính mình làm cho kinh động đến mức dựng cả lông, trước khi bị ai đó phát hiện, cô vội vàng lủi về văn phòng.
Cuộc họp kéo dài rất lâu. Giữa chừng Giản Thanh có ghé qua văn phòng, còn cho cô ăn thịt khô. Đoạn Diệp Gia rất nể mặt mà phơi bụng cho cô ấy vuốt ve, buổi trưa còn cùng Giản Thanh chia sẻ bữa cơm.
Quá giờ cơm trưa Trần Diên mới rời phòng họp, lúc này Đoạn Diệp Gia đã nằm trên sofa lim dim sắp ngủ. Ánh nắng khiến người cô nóng bừng, cô nheo mắt nhưng không dám ngủ thật. Trong cơn mơ màng, cô dường như lại nghe thấy tiếng mèo hoang kêu, khiến thân mèo run rẩy, lẳng lặng bò đến nằm ở chỗ gần Trần Diên hơn.
Trần Diên đi ngang qua, liếc nhìn cô một cái, Đoạn Diệp Gia lập tức ngồi bật dậy. Kể từ khi anh biết thân phận thật, cô không còn cảm thấy thoải mái khi ở trước mặt anh nữa.
Anh không nói gì, xoay người lại đi ra ngoài.
Đoạn Diệp Gia buồn chán cả buổi chiều, cô chỉ biết đuổi theo vệt nắng trong văn phòng, thỉnh thoảng chơi đùa với Giản Thanh một chút. Nhưng Giản Thanh cũng rất bận, mãi đến khoảng bốn giờ chiều, khi máy tính bảng sắp hết pin, Trần Diên mới trở lại văn phòng.
Trông anh có vẻ hơi mệt mỏi, anh cầm lấy chiếc áo vest vắt trên lưng ghế, gọi cô: “Về thôi.”
Đoạn Diệp Gia tự giác nhảy xuống đất, đi theo sau anh.
Hai miếng đệm thịt vẫn còn hơi đau nên dáng đi có chút khập khiễng. Trần Diên đợi cô đi tới gần, khi đến cửa lại bế cô đặt vào khuỷu tay.
Đoạn Diệp Gia không dám động đậy, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình. Suốt đường về vẫn im lặng như cũ.
Cô thấy hơi khó chịu trong người, cơn bứt rứt nóng ran càng thiêu đốt rõ rệt hơn. Cô dùng đầu cọ vào ghế, cuối cùng không nhịn được lấy móng vuốt cào cào vào áo khoác anh.
Trần Diên liếc cô: “Sao thế?”
Đoạn Diệp Gia không nói được, chỉ đành rụt móng vuốt lại, cuộn tròn trên ghế. Cô bồn chồn dùng hai chân trước cào qua cào lại trên lớp vải, chỉ muốn nhanh chóng về nhà tìm chỗ trốn.
Bây giờ cô chẳng còn mặt mũi nào để nhờ Trần Diên giúp đỡ nữa, mấy chuyện như cọ xát giải tỏa gì đó… tự mình nghĩ cách vậy.
Về đến nhà, Trần Diên đi thẳng vào thư phòng.
Đoạn Diệp Gia đi loanh quanh trong phòng khách, cơ thể bứt rứt muốn chết, như thể có nguồn năng lượng vô tận cần được giải phóng.
Cô bắt đầu chạy nhảy lung tung trong nhà, móng vuốt ma sát trên sàn gỗ phát ra tiếng “tạch tạch”. Trên bàn ăn vẫn đặt tách cà phê lạnh cô uống dở hồi sáng, Đoạn Diệp Gia khựng lại, thò vuốt ra… nhìn cái tách này, thực sự rất muốn đẩy đổ nó…
Cô đưa vuốt chạm nhẹ, chất lỏng bên trong dao động, cái đuôi vô tình quẹt qua, tách cà phê đổ luôn rồi.
Trong lòng cô bỗng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Chất lỏng màu nâu nhanh chóng khắp mặt bàn.
Cô vểnh tai lên, nhìn bãi chiến trường lộn xộn đó.
Cảnh tượng này đúng lúc lọt vào mắt Trần Diên.
Nghe thấy tiếng bước chân, Đoạn Diệp Gia hơi chột dạ, cô giả vờ liếm chân, lén lút quan sát biểu cảm của anh.
Trần Diên gõ ngón tay xuống bàn: “Cố ý?”
Đoạn Diệp Gia ngước nhìn trần nhà. Đây là suy nghĩ của mèo nhỏ chứ có phải của cô đâu, chỉ là cô không thể khống chế được ham muốn muốn đẩy đổ, lật tung mọi thứ.
Trần Diên rút mấy tờ giấy ăn lau sạch mặt bàn, tiện tay chỉnh lại đống gối tựa sofa bị cô giẫm cho loạn xạ.
Một người một mèo chạm mắt nhau, Đoạn Diệp Gia ngồi im tại chỗ, cằm được anh nhẹ nhàng gãi vài cái. Lúc trước, khi chưa biết cô là Tiểu Diệp Tử, anh vẫn thường làm vậy.
Cô vô thức ngước đầu lên, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ nhẹ nhàng. Nhưng giây tiếp theo cô sực tỉnh, đột ngột né tránh tay anh.
Bàn tay Trần Diên khựng lại giữa không trung rồi nhanh chóng thu về, anh lấy điện thoại đưa cho cô.
“Tối nay ăn gì, gõ chữ đi. Xong thì gọi tôi.” Giọng anh chẳng thay đổi, nói xong lại xoay người lên lầu.
Đó là giao diện của ứng dụng ghi chú.
Đoạn Diệp Gia chưa từng dùng qua điện thoại của anh, cô cũng chẳng có ý định tò mò vào đời tư của người khác. Cô khó khăn gõ món mình muốn ăn tối nay. Cô nhảy xuống bàn, sự rạo rực trong cơ thể hòa cùng những cảm xúc không tên va đập vào nhau khiến cô không tìm được lối thoát. Cô khòm lưng mài móng một hồi, lại nhảy lên sofa, móng vuốt móc lấy chiếc áo vest anh vắt trên thành ghế.
Cô vùi đầu vào đống vải, hít một hơi thật sâu.
Là mùi hương quen thuộc của Trần Diên.
Bất chợt cô cảm thấy hành động của mình chẳng khác nào kẻ biến thái, đỏ mặt bắt đầu chạy loạn trong nhà lần nữa. Cái đồ Trần Diên đáng ghét, biết mình là mèo xong là không thèm quan tâm đến mình nữa.
Quá đáng!
Không thèm thì thôi, mình cứ vận động một lát, đợi mệt rồi chắc cơn nóng trong người sẽ dịu xuống thôi.
Cô nhảy từ sofa sang bàn ăn, lại vọt lên bàn bếp. Bây giờ cô đã kiểm soát cơ thể này tốt hơn nhiều, cô có chút đắc ý, nheo mắt ước lượng khoảng cách rồi nhảy một cái thật mạnh lên bàn trà.
“Xoảng” một tiếng, lọ hoa trên bàn trà vô tình bị cô đụng đổ, nước bên trong tràn ra, chiếc bình thủy tinh lăn mấy vòng rồi rơi xuống đất vỡ tan.
Đoạn Diệp Gia hoàn toàn đờ người ra, lần này cô thực sự không cố ý.
Trần Diên nghe tiếng động đi xuống lầu, nhìn thấy đống mảnh vỡ trên sàn thì bật cười.
“Đoạn Diệp Gia, ngoan ngoãn chút đi.”
Đúng là một con mèo nghịch ngợm.
Nhưng vừa nghĩ con mèo đó là cô ấy, sắc mặt anh lại lạnh nhạt đi vài phần. Biến thành mèo cũng tốt, nhà cửa lâu lắm mới ồn ào như thế này.
Cô “meo” một tiếng, cơ thể theo bản năng muốn lăn lộn trên sofa làm nũng nhưng chợt nhớ ra anh đã biết thân phận của mình, cô lại lẳng lặng thu mình lại.
Cô giơ vuốt lên quơ quơ, như muốn nói: Đừng giận mà, Trần Diên.
Anh biết đấy, Miu Miu đã theo anh từ thuở còn thơ mà.