Chương 07:Vẫn là một cô mèo biết điều
Trần Diên vốn có trí nhớ tốt, sau khi xem qua vài video trên mạng, anh đã nắm sơ bộ về cách nuôi mèo.
Chiều nay anh vẫn phải đi làm, sau khi sắp xếp chỗ cho Đoạn Diệp Gia xong liền rời nhà. Đến tối lúc quay về, anh lại mang theo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ.
Đoạn Diệp Gia dựng thẳng đuôi, vui vẻ chạy lại đón, tất cả đều là đồ của cô!
Lúc anh mở đồ, Đoạn Diệp Gia cứ đứng bên cạnh quan sát. Cát vệ sinh? Cô không cần, cô có thể tự đi toilet mà. Nệm mèo? Cũng được, nhưng cô thích ngủ trên giường hơn. Thức ăn mèo? Cái này lại càng không cần thiết, Trần Diên ăn gì thì cô ăn nấy là được.
Trần Diên thấy mèo nhỏ nhìn chăm chú, cái đầu nhỏ nhắn như thể thực sự hiểu được hành động của anh. Anh lấy ra một túi nhỏ thịt sấy khô, xé miệng túi rồi đưa đến trước mũi cô: “Thử cái này xem.”
Đoạn Diệp Gia hít hít, rồi ngoảnh mặt đi. Cô có phải mèo thật đâu.
“Kén ăn sao?” Trần Diên gõ nhẹ vào đầu cô, “Lúc mày đi lang thang cũng kén chọn thế này à?”
Trần Diên đoán chắc mèo nhỏ chưa từng ăn mấy thứ này, bèn đặt miếng thịt sấy xuống sàn.
Anh tỏ ra như không có chuyện gì tiếp tục lắp ráp trụ cào móng (cat tree), thỉnh thoảng liếc nhìn cô một cái. Đoạn Diệp Gia do dự hồi lâu, rốt cuộc cũng ghé lại gần, cẩn thận liếm một miếng thịt sấy. Vị… hóa ra cũng không tệ. Cô ngậm trong miệng, cả người bỗng khựng lại, vừa rồi chắc cô bị ma xui quỷ khiến rồi!
Cô là người mà!
Trần Diên đưa tay xoa đầu mèo, mèo nhỏ cũng ngước lên nhìn anh.
“Gọi mày là Tiểu Diệp Tử nhé.” Giọng Trần Diên bình thản, “Dù sao mày cũng có thể là mèo của cô ấy.”
Không ổn, không ổn chút nào.
Đoạn Diệp Gia lắc đầu, cô có tên mà.
“Không thích?” Trần Diên gãi cằm cô, “Không thích cũng phải gọi thế.”
Mèo nhỏ lộ ra vẻ mặt không phục, trợn tròn mắt. Anh xoa đầu nó vài cái rồi đứng dậy lắp tiếp trụ cào móng.
Đoạn Diệp Gia rất nể mặt mà cào vài cái, dù móng trước của cô vẫn còn rất non nớt, chẳng cần mài làm gì. Nhưng thôi, coi như nể mặt “con sen” tạm thời của cô vậy.
Cô luôn muốn biết hiện tại trông mình thế nào, tiếc là chưa tìm thấy gương. Nhân lúc Trần Diên đang mải lắp ráp, Đoạn Diệp Gia chui vào phòng vệ sinh. Bồn rửa mặt quá cao cô nhảy không tới, đành thất vọng quay ra.
Nhưng cô nhớ ở phòng khách tầng một có một chiếc gương đứng. Cô dựng đuôi chạy tới, lòng hơi hồi hộp.
Trong gương là một chú mèo tam thể rất nhỏ, một tai vàng một tai đen, đuôi cũng đen vàng xen kẽ.
Cô xoay người lại, thấy trên lưng mình vài đám lông màu đen và vàng. Mặt rất tròn, đôi mắt màu hổ phách trong veo, bên miệng có vài sợi ria trắng. Cô vô thức nghiêng đầu, con mèo trong gương cũng nghiêng đầu theo. Đoạn Diệp Gia ghé sát lại, nhìn trái ngó phải, trông cũng có vài phần giống con mèo hoang đã cắn cô.
Cô ngước mặt lên, ngắm nghía bản thân một lúc, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ: Hình như… mình cũng đáng yêu phết.
Dáng vẻ vừa tò mò vừa có chút bất lực khi soi gương ấy đều lọt vào mắt Trần Diên vừa đi tới. Anh khựng bước, tựa vào khung cửa. Mèo nhỏ đối diện với gương thay đổi đủ mọi góc độ, chóp đuôi khẽ vẫy vẫy, trông như thể rất hài lòng với nhan sắc của mình.
Nó có hiểu gì không nhỉ? Trần Diên bỗng thấy buồn cười, anh đút tay vào túi quần, chạm vào vỏ điện thoại lạnh lẽo. Ngón tay khẽ động đậy nhưng rốt cuộc không lấy ra, chỉ lặng lẽ đứng nhìn.
Cuối cùng Đoạn Diệp Gia cũng thoáng thấy bóng dáng anh trong gương, cô giật mình ngoảnh đầu đi như bị điện giật. Đôi tai phủ lớp lông tơ mịn màng hơi nóng lên, cô dùng móng vuốt cào cào sàn nhà, giả vờ như không có chuyện gì mà quay đi, ra vẻ quan tâm đến tấm rèm cửa.
Lúc này Trần Diên mới bước tới bế cô lên, lòng bàn tay đỡ lấy bụng cô.
Đoạn Diệp Gia cứng đờ người, thầm nhủ trong lòng: Bây giờ Trần Diên là “con sen” của mình, mình cần ở lại bên cạnh anh ta nên chuyện gì cũng phải nhẫn nhịn. Bây giờ mình là một con mèo, đúng, là một con mèo.
Trần Diên đặt cô lên sofa, đi rửa tay rồi quay lại, cau mày nhìn cô chằm chằm. Con mèo nhỏ này dường như nãy giờ vẫn chưa đi vệ sinh. Video nói rằng mèo con rất dễ bị táo bón, đôi khi cần người giúp đỡ. Đã quyết định giữ nó lại thì anh phải có trách nhiệm.
Đoạn Diệp Gia còn chưa hiểu anh định làm gì thì đã thấy Trần Diên mặt không cảm xúc áp lòng bàn tay ấm áp lên bụng cô, chậm rãi xoa theo chiều kim đồng hồ.
Ban đầu chỉ thấy ngứa, cộng thêm sự xấu hổ của linh hồn con người, Đoạn Diệp Gia vặn vẹo cơ thể, kêu “Meo?” một tiếng.
Trần Diên mím môi không nói, lực xoa vẫn duy trì và dần dần nhấn xuống phía dưới. Phản xạ sinh lý lạ lẫm đột ngột thức tỉnh, Đoạn Diệp Gia cứng đờ, cả con mèo như bốc cháy, đôi tai ép sát vào đầu.
Không được!
Anh ta đang làm cái quái gì thế!
Nhưng lạ là cơ thể lại không tự chủ được mà có phản ứng sinh lý. Cảm giác ấm áp ướt át khiến Đoạn Diệp Gia vùng vẫy dữ dội dưới tay Trần Diên. Cô thét lên một tiếng “Meo” sắc lẹm, “khè” Trần Diên một cái rồi nhảy xuống sàn, chui tọt vào gầm sofa.
Trần Diên hơi ngẩn ra. Anh nhìn cảm giác ướt át còn sót lại trên đầu ngón tay, rồi nhìn cái chóp đuôi đang run rẩy chưa kịp thu vào gầm sofa, bỗng chốc hiểu ra vấn đề.
Anh rửa sạch tay, ngồi xổm trước sofa: “Tiểu Diệp Tử, ra đây.”
Đã bảo người ta có tên rồi mà.
Anh thò tay vào định lôi cô ra, Đoạn Diệp Gia rụt lại sâu hơn, dùng đệm thịt vỗ vỗ vào tay anh, “Meo” một tiếng buồn bã.
“Làm ơn mắc oán.” Trần Diên gập ngón tay gõ xuống sàn, giọng nói mang theo chút đe dọa nhàn nhạt, “Còn không ra thì tối nay nhịn cơm.”
Trời đất ơi, ai minh oan cho cô đây!
Trần Diên kiên nhẫn đợi, gầm sofa im lặng một hồi lâu mới thấy một khuôn mặt mèo với bộ ria mép rũ rượi chậm chạp ló ra. Trần Diên xách gáy cô lên, đối diện với đôi mắt hổ phách đang né tránh, rốt cuộc anh không nhịn được mà bật cười khẽ.
“Vẫn là một cô mèo biết điều.” Anh nói.
Đuôi Đoạn Diệp Gia phe phẩy, đương nhiên rồi.
Đến giờ cơm tối, Trần Diên vẫn cho cô uống sữa. Đoạn Diệp Gia ôm bình sữa bú lấy bú để nhưng cánh mũi lại ngửi thấy mùi thơm thức ăn của anh. Cô chép chép miệng, lảo đảo chạy lại bám lấy ống quần anh.
Trần Diên cúi đầu nhìn: “Gì đây? Uống hết rồi à?”
“Meo~” Đoạn Diệp Gia nũng nịu kêu một tiếng, cho cô ăn một ít đi mà.
Cua, tôm, lẩu gì đó cứ tống hết vào miệng cô đi này, meo!
Trần Diên đặt đũa xuống, rút tờ giấy ăn rồi cúi người. Đoạn Diệp Gia nhìn khuôn mặt phóng đại của anh, vô thức lùi lại. Anh tự nhiên lau sạch vết sữa trên miệng cô, động tác rất nhẹ nhàng.
“Ở bẩn thật.” Anh nhận xét nhưng trong mắt lại chẳng có chút ghét bỏ nào.
Đoạn Diệp Gia ngơ ngác “meo” một tiếng. Sao cô lại thấy… Trần Diên thật ra cũng không tệ chút nào?