[H] Trước Khi Ly Hôn, Tôi Biến Thành Con Mèo (1V1) – Chương 05

Chương 05: Lấy lòng

Trần Diên tắm rửa xong chuẩn bị đến công ty, lúc đi gần đến cửa mới nhớ ra con mèo nhỏ được anh đặt ở phòng khách tối qua.

Nó vẫn đang ngủ, nằm ngửa phơi cả bụng ra, bốn chân duỗi thẳng, một đoạn lưỡi hồng hồng hơi lộ ra ngoài, chẳng còn chút hình tượng nào.

Chẳng phải nói loài mèo khi ngủ đều rất cảnh giác sao? Trần Diên thầm nghĩ, sao anh lại gần thế này mà nó vẫn không tỉnh.

Nó bây giờ quá nhỏ, Trần Diên không phân biệt được giới tính. Anh ngồi xổm xuống, dùng ngón tay chọc chọc vào cái bụng tròn vo của nó. Hai chân trước của mèo nhỏ run run, trong cổ họng phát ra một tiếng gừ gừ, mắt từ từ mở ra, trợn tròn.

Sau đó, nó “Meo——” một tiếng, lật người rúc tọt vào trong chăn lông, chỉ để lộ một đoạn đuôi nhỏ màu đen nhạt bên ngoài.

Anh sắp phải đi làm rồi, thế mà nó vẫn ngủ ngon lành vậy sao. Trần Diên dùng ngón tay móc móc cái đuôi của nó, rất nhanh đoạn đuôi đen đó cũng rụt vào trong chăn, nổi lên một cục nhỏ xíu. Trần Diên do dự một lát, đứng dậy vào bếp pha một ly sữa bột lớn, sau đó đặt nghiêng cạnh ổ mèo.

“Đói thì uống cái này.” Anh rất bận, ban ngày không có thời gian trông nom, dì giúp việc mỗi tuần đến một lần, hôm nay vẫn chưa đến ngày.

Mèo nhỏ “Meo” một tiếng, giọng nhỏ xíu mong manh, Trần Diên coi như nó đã hiểu. Anh ước chừng lượng sữa này đủ cho nó uống một ngày, bèn xoay người rời đi.

Biệt thự khôi phục lại sự yên tĩnh. Đoạn Diệp Gia xác định Trần Diên đã đi khuất mới từ trong chăn chui ra. Cô thật là lớn gan, trong hoàn cảnh này mà còn có thể ngủ đến mức “tứ chi chổng ngược” như vậy!

Ngửi ngửi bình sữa, há miệng ngậm lấy bú một lúc, cô nhảy ra khỏi ổ. Lúc mới bắt đầu dùng bốn chân đi lại còn có chút gượng gạo, Đoạn Diệp Gia chạy mấy vòng trong phòng khách, dần dần cũng quen hơn.

Bây giờ cô chạy đã nhẹ nhàng, 

“tạch tạch tạch” chạy đến lối lên cầu thang.

Nhìn những bậc thang cao ngất, cô chỉ cảm thấy trời như sập xuống. Bản thân bây giờ còn chẳng cao bằng một bậc thang, muốn lên tầng hai thì phải leo đến bao giờ đây!

Cô giống như con người mà ngồi bệt mông xuống đất, bắt đầu suy nghĩ đối sách tiếp theo. Ở lại trong nhà tạm thời là an toàn, nhưng làm sao để biến hình trở lại mới là vấn đề.

Cô nhớ lại cơn chóng mặt đột ngột và trận sốt kỳ lạ tối qua. Chẳng lẽ cô cần bị con mèo kia cào thêm một cái nữa, phát sốt thì mới khôi phục thân xác con người được sao?

Nhưng vấn đề bây giờ là cô biết đi đâu tìm nó? Lúc trước khi cho ăn, Đoạn Diệp Gia đã thường xuyên không thấy bóng dáng con mèo đó đâu, sau khi cào cô xong chắc chắn nó còn trốn kỹ hơn.

Huống hồ hiện tại ngay cả cửa chính cô cũng không ra được.

Đúng là một kiếp mèo thảm hại.

Việc khẩn cấp nhất lúc này là phải tìm cách ở lại biệt thự. Nếu Trần Diên ném cô ra ngoài, ngay cả việc sinh tồn cũng là vấn đề lớn. Cô không muốn làm mèo hoang ra ngoài bắt chuột hay bới rác ăn đâu!

Cô là người, cô cần thức ăn của con người.

Đoạn Diệp Gia thở dài một tiếng, cam chịu bò đến chân cầu thang, đôi mắt đo lường độ cao, đoán xem khi nào mình mới bò được tới phòng.

Cô hạ thấp người, nhắm chuẩn độ cao, dùng sức nhảy lên, hai chân trước bám chặt vào mép cầu thang, hai chân sau quào quạng loạn xạ, tốn bao nhiêu sức mới leo lên được một bậc. Chờ đến lúc cô thở hổn hển bò được lên tầng hai, bụng đã đói đến mức kêu vang.

Hăm hở chạy đến trước cửa phòng mình, Đoạn Diệp Gia lại cảm thấy tối sầm mặt mũi: Tại sao Trần Diên lại đóng cửa phòng cô lại chứ!

Thế này thì làm sao cô vào trong tìm điện thoại được đây.

“Meo——” Đoạn Diệp Gia phẫn nộ trong bất lực, nôn nóng dùng hai chân trước cào cào cửa một hồi, vô ích. Chỉ đành thất vọng nằm bẹp trước cửa không nhúc nhích.

Cả con mèo nằm bẹt ra như một chiếc bánh kếp, đầu nhìn chằm chằm vào khe cửa bên dưới, thầm nghĩ giá mà mình có thể chui qua khe này thì tốt biết mấy. Tuy nhiên hiện thực là, ngay cả cái đầu cô cũng chẳng nhét vào nổi.

Cô lầm bầm chửi rủa mấy tiếng “meo meo”, trong cổ họng thút thít, đôi mắt tròn xoe nhanh chóng đọng nước mắt. Nếu cô mãi mãi không biến lại được thì sao? Chẳng lẽ phải sống cả đời trong cơ thể này à? Cô không biết nói, không ai biết cô là Đoạn Diệp Gia, dù có báo cảnh sát thì cũng chỉ được xử lý như một vụ mất tích. Trong phòng cô lại không có camera, thời gian trôi qua, tung tích của cô sẽ trở thành một vụ án bí ẩn.

Đoạn Diệp Gia càng nghĩ càng sợ, cô rùng mình một cái, lảo đảo chạy đến chỗ cầu thang. Nhìn xuống dưới, độ cao khiến cô chóng mặt, cô rụt chân trước lại, nằm im tại chỗ một hồi lâu mới miễn cưỡng lấy đủ dũng khí nhảy xuống.

Trở về ổ mèo mình nghỉ ngơi từ tối qua, rúc vào tấm chăn lông thường ngày mình hay đắp, lúc này Đoạn Diệp Gia mới cảm thấy có chút an toàn.

Sữa dê bên cạnh chỉ còn lại chút hơi ấm. Đoạn Diệp Gia “meo meo” nức nở, làm một con mèo thật gian nan, ăn không no, ngủ không yên.

Cũng chẳng biết khi nào Trần Diên mới về.

Nếu anh ta có thể đại phát từ bi cho cô ở lại biệt thự thì tốt rồi, đợi cô lớn thêm một chút, cô sẽ tìm cách lấy điện thoại, liên lạc với Khương Khả đến đón mình.

Trần Diên không hề biết con mèo nhỏ đang nghĩ gì. Anh vừa kết thúc cuộc họp, cuối cùng cũng rảnh rỗi trong văn phòng, lấy điện thoại ra, trước tiên gọi cho Đoạn Diệp Gia một cuộc, vẫn là tiếng báo bận.

Anh nhíu mày, nghĩ bụng liệu Đoạn Diệp Gia có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không. Nhấn vào vòng bạn bè của cô, chỉ có một đường gạch ngang. Cô đã chặn anh rồi.

Trần Diên cười lạnh một tiếng, thầm nghĩ mình đúng là lo chuyện bao đồng. Rắc rối cô gây ra, cuối cùng vẫn phải để anh dọn dẹp.

Lúc này quản lý tòa nhà gửi tin nhắn đến, nói rằng ảnh con mèo nhỏ Trần Diên gửi trông rất quen mắt, giống như con của một con mèo hoang gần đó sinh ra. Trước đây thường thấy Đoạn Diệp Gia cho một con mèo lớn hơn ăn, con trong ảnh nhỏ hơn, có lẽ là con của nó.

Trần Diên suy tính một chút, nếu Đoạn Diệp Gia không về, anh không có thời gian để nuôi mèo. Tốt nhất là tìm người nhận nuôi, nhưng anh chắc chắn sẽ sàng lọc kỹ người nhận.

Anh nhớ đến con mèo nhỏ vẫn còn ngủ lúc mình ra cửa buổi sáng, không biết chút sữa đó có đủ uống không, vì tối qua trông nó có vẻ rất háu ăn. Đến giờ nghỉ trưa, Trần Diên lái xe về nhà, dẫn theo người của ban quản lý cùng đến.

Đoạn Diệp Gia nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cảnh giác chui ra khỏi chăn, lặng lẽ trốn dưới gầm sofa. Mãi đến khi nhìn thấy đôi giày của Trần Diên, cô mới khẽ “Meo” một tiếng rồi chui ra.

Cô đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, đuôi vẫy vẫy phía sau. Sao Trần Diên lại về vào giờ này? Cô ngáp một cái, ngay sau đó nhìn thấy phía sau anh có một người lạ, nhìn đồng phục thì có vẻ là người của ban quản lý khu phố.

Đoạn Diệp Gia lập tức cảnh giác, đứng sững tại chỗ nhìn chằm chằm Trần Diên.

“Chính là con này, đoán chừng chắc tầm một hai tháng tuổi.” Trần Diên nghiêng người, để người đàn ông phía sau nhìn rõ Đoạn Diệp Gia, người đàn ông giơ điện thoại lên chụp ảnh cô.

“Trần tiên sinh, con mèo này đẹp thật đấy. Mèo có tính cách tốt thế này rất dễ tìm người nhận nuôi, tôi sẽ hỏi trong nhóm cư dân xem có ai muốn nhận nuôi không, đỡ phải làm khổ nó.” Hai người trò chuyện vài câu, người đàn ông nhanh chóng rời đi.

Nhận nuôi? Nghĩa là sao, Trần Diên muốn đem cô cho người khác à?

Đoạn Diệp Gia hoảng loạn, cả mèo như phát điên, lo lắng chạy vòng quanh tại chỗ. Không được không được, cô không thể đi, đi là coi như xong đời thực sự. Cô chẳng màng đến gì khác, gần như là phản xạ tự nhiên, “tạch tạch tạch” lao tới, vây quanh chân Trần Diên chạy vòng quanh điên cuồng, kêu lên từng tiếng một vừa the thé vừa gấp gáp.

Cô không biết mình có thể làm gì, chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch nhất, cố gắng thu hút sự chú ý của Trần Diên.

“Meo—— meo—— meo——”

Đừng đem cô đi mà! Cô sẽ ngoan ngoãn mà!

Trần Diên cúi đầu nhìn cái thứ nhỏ bé đang hoảng loạn dưới chân. Lúc anh vào cửa thì không biết ra đón, giờ thì lại sáp tới rồi.

Tưởng nó đói, anh định nhấc chân đi pha sữa, nào ngờ mèo nhỏ lại nhấc hai chân trước lên, ôm chặt lấy chiếc giày của anh không buông, cơ thể nhỏ bé còn hơi run rẩy.

Anh nhướng mày.

Ăn vạ sao?

Gửi phản hồi