Chương 02: Biến thành mèo rồi thì phải làm sao?
Tình hình có vẻ không ổn chút nào. Đoạn Diệp Gia không biết có phải mình bị sốt đến lú lẫn rồi không, nhưng mắt cô không tài nào mở ra nổi, mí mắt nặng trĩu như đeo chì.
Theo lý mà nói, chiếc chăn tơ tằm của cô thuộc loại mỏng nhẹ, vậy mà lúc này đắp trên người lại nặng nề như muốn đè nát cô – bởi vì cô cảm thấy chiếc chăn này bỗng nhiên trở nên quá lớn.
Cô gắng gượng mở mắt, trời bên ngoài đã tối đen như mực. Trong phòng tối om, chỉ còn chiếc đèn ngủ nhỏ cô bật khi nghịch điện thoại trước lúc ngủ là còn sáng, hắt lên tường một quầng sáng vàng vọt, ấm áp.
Đoạn Diệp Gia muốn chống tay ngồi dậy khỏi chăn, nhưng không hiểu sao cánh tay lại không có chút sức lực, động tác trở nên vô cùng kỳ quặc. Cô chật vật lật người một cái.
Hai chiếc chân trước trắng muốt đặt trên mặt chăn.
Đoạn Diệp Gia ngẩn ra, ánh mắt lần theo bàn chân lên trên — nối liền là hai chi trước phủ đầy lông tơ mềm mại.
Có thứ gì đó sắp vọt ra khỏi cổ họng, cô theo bản năng há miệng, tiếng thét chói tai thoát ra từ cổ họng lại biến thành một tiếng: “Meo —” đầy thê lương và sắc nhọn.
Cô sợ hãi im bặt ngay lập tức, tiếng kêu nghẹn lại nơi cổ họng. Bởi vì cô nghe rõ mồn một, tiếng mèo kêu đó thực sự phát ra từ chính họng của mình.
Cô cứng đờ không dám cử động, nghi ngờ mình ngủ mơ đến lú lẫn rồi. Tầm mắt hạ xuống, chiếc chăn như một ngọn núi bồng bềnh chôn vùi cô bên trong. Đoạn Diệp Gia muốn hất nó ra, nhưng đôi vuốt trắng kia chỉ biết cào cấu vô vọng trên lớp vải, tạo ra những tiếng sột soạt nhỏ xíu.
Cô dừng lại, lật bàn chân trước lên, nhìn chằm chằm vào miếng đệm thịt màu hồng dưới bàn chân, thử co rụt lại một chút, mấy cái móng vuốt trong suốt, nhỏ xíu như lưỡi câu khẽ thò ra.
Hơi thở của cô bắt đầu dồn dập.
Cái quái gì đang xảy ra thế này?
Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn bộ cơ thể đều không theo sự điều khiển.
Cách phát lực bằng eo của con người đã mất tác dụng, cơ bắp khắp người đều trở nên lạ lẫm. Đoạn Diệp Gia chỉ có thể vụng về khom người, nhếch nhác chui ra khỏi mép chăn.
Cô lảo đảo dùng bốn chi chống đỡ cơ thể, nhưng chẳng mấy chốc tay chân đã nhũn ra như sợi bún, cô nằm bẹp dí trên giường như một miếng “bánh mèo”, cứ thế khó khăn bò ra rìa giường.
Bây giờ cô hoàn toàn không có khái niệm gì về các vật thể trong phòng, cơ thể đầy lông trơn trượt trên ga giường, bản năng cơ thể khiến cô xoay người một cái giữa không trung, rồi rơi bịch xuống sàn nhà. Không đau, nhưng cú va chạm khiến cô xây xẩm mặt mày.
Tầm nhìn trở nên rất thấp, cạnh giường cao như vách đá, đôi dép lê đặt trên sàn trông to lớn như hai con thuyền.
Cô cúi đầu, hai cái chân trắng muốt như đi ủng đang chống trên sàn nhà. Vân gỗ trên sàn hiện lên rõ mồn một, đây là sàn nhà cô và Trần Diên đã cùng nhau chọn trước khi kết hôn.
Đoạn Diệp Gia muốn nói chuyện, hoặc hét lên để chứng minh mình đang nằm mơ. Nhưng cơ cổ họng chỉ rung lên phát ra tiếng “meo meo” yếu ớt, trong căn phòng quá đỗi yên tĩnh nghe thật đáng thương.
Cô hoàn toàn hoảng loạn, bốn chi loạn xạ di chuyển trên sàn, không phải là sự luân phiên của hai chân, mà là sự hoán đổi nhẹ nhàng nhưng gượng gạo của bốn cái chân.
Thế nhưng các chi hoàn toàn không phối hợp, chân sau cứ vấp vào chân trước. Cô đi xiêu xiêu vẹo vẹo, ngã rồi lại bò dậy, thậm chí còn đâm sầm vào chân giường. Cô phát ra một tiếng “cộp” đau đớn và tiếng rên rỉ, cuối cùng cũng nhờ tựa vào chân giường mà đứng vững được trên sàn.
Phía sau có thứ gì đó đang ngoe nguẩy, cô cứng người quay đầu lại, nhìn thấy một chiếc đuôi trắng muốt, xù lông đang vẫy qua vẫy lại mất kiểm soát.
Đoạn Diệp Gia chớp chớp mắt, cảm giác hoang đường tột độ và sự sợ hãi cuối cùng đã đánh sập tia hy vọng mong manh rằng “đây chỉ là giấc mơ”.
Cô bây giờ không còn là người nữa rồi.
Cô loạng choạng lao về phía cửa phòng, nhưng cánh cửa trong mắt cô lúc này cao lớn như một tòa lâu đài, cô hoàn toàn không với tới được tay nắm cửa.
Cô đứng thẳng người lên, hai chân trước cào cấu vào cánh cửa, miệng không ngừng kêu “meo meo” vừa lo lắng vừa sợ hãi, nhưng cánh cửa hiện tại đối với cô quá nặng, cô căn bản không có cách nào đẩy ra nổi.
Phải làm sao đây, phải làm sao đây?
Sự bất lực và tuyệt vọng dâng trào, Đoạn Diệp Gia gấp đến độ sắp khóc, cổ họng cứ “meo meo” không dứt. Nghe thấy tiếng mèo kêu của chính mình, cô càng thêm bất an, cô muốn nói chuyện, cô không muốn biến thành mèo.
Cô không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, cánh cửa phòng cô vẫn không mở được, móng vuốt cào vào mặt cửa đến mức hơi đau rồi. Cô chợt nhớ ra điện thoại của mình, Đoạn Diệp Gia quay người lại, chiều cao của cạnh giường khiến cô tuyệt vọng. Đến giường còn không lên nổi, nói gì đến chuyện mở điện thoại.
Cô lảo đảo đi đến cửa, kêu meo meo vài tiếng, rồi buồn bã ngồi bệt xuống đất. Cơ thể tự động đưa về tư thế tìm kiếm cảm giác an toàn, phần bụng mềm mại áp sát xuống sàn, cái đuôi theo bản năng quấn lấy cơ thể.
Đó là bản năng của loài mèo.
Không phải của con người.
Đoạn Diệp Gia cảm thấy nổi da gà, kêu “meo” một tiếng rồi bật dậy tiếp tục cào cửa. Làm sao bây giờ, cô vừa mệt vừa đói, nếu cứ bị nhốt trong phòng thế này, có khi cô thối rữa ra cũng chẳng ai hay biết.
Trần Diên đi công tác không biết bao giờ mới về. Chị giúp việc trong nhà thì xin nghỉ rồi, thời gian này sẽ không tới, chẳng lẽ cô thực sự phải chết ở đây sao?
Đoạn Diệp Gia không cam lòng kêu lên một tiếng “meo”, tiếng kêu thê lương khiến chính cô cũng thấy sợ hãi.
Cô mở to đôi mắt tròn xoe, hiện giờ trong bóng tối cô dường như có thể nhìn rõ mọi chi tiết hơn, tiếng mèo kêu thảm thiết lúc nãy vẫn còn vang vọng bên tai. Cô ngồi xuống cố gắng suy nghĩ đối sách tiếp theo, chiếc đuôi trắng phía sau bực bội quất qua quất lại, cô tức phát điên, quay người bắt đầu đuổi theo cái đuôi không nghe lời kia.
“Meo — Meo —” Cô tức giận gào lên, nhưng ngay cả đi đứng còn chưa vững, nói gì đến chuyện đuổi đuôi. Cô mệt đứt hơi, đầu óc rối thành một nùi, cả thân mèo bị bao trùm bởi nỗi sợ hãi và tuyệt vọng to lớn.
Cô không muốn bị nhốt trong căn phòng này đến chết, cô không muốn làm mèo, cô muốn trở lại làm người.
Cô không dám nghĩ tiếp nữa, những giọt nước mắt sợ hãi chực trào trong hốc mắt, cô khản giọng “meo” một tiếng, cổ họng phát ra tiếng nức nở rất khẽ.
Khương Khả không liên lạc được với cô sẽ đến tìm cô chứ? Còn Trần Diên nữa, dạo này anh ấy có về nhà không?
Ai đó cứu cô với.