Chương 102: Đỏ mặt tim run
Khi bình tĩnh hồi tưởng lại, những ký ức khiến An Khanh phải đỏ mặt tim run bỗng tăng lên không ít.
Váy ngủ là Thời Luật thay cho cô, cũng chính anh là người đã bế cô vào phòng tắm để tắm rửa.
Lúc đầu cô chẳng hề hợp tác, mãi cho đến khi bị tiếng quát của Thời Luật làm cho khiếp vía mới chịu im. Khi đó Thời Luật nóng nảy lạ thường: “Còn dám động đậy nữa là anh ném em ra ngoài đấy!”
Hung dữ như vậy, rõ ràng là anh đã hết kiên nhẫn với cô rồi.
Nếu đổi lại là Tống Cẩn say rượu, chắc anh sẽ dỗ dành nhỉ?
Chẳng còn tâm trí đâu mà dọn dẹp, An Khanh cười khổ rồi nhét cả chiếc váy ngủ lẫn ga giường vào túi rác, xách ra ngoài ném vào thùng rác.
Một chiếc Audi A8 màu đen từ xa từ từ lăn bánh tới, lại gần mới nhận ra đó là Lý Liên Quân. Tài xế là Lý Liên Quân, vậy người ngồi trên xe chắc chắn là —— Cao Việt.
Xe dừng lại trước căn nhà gạch đỏ nơi Thời Luật ở, Cao Việt bước xuống xe, trước hết đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, sau khi thấy không có ai, bà chẳng thèm chào hỏi An Khanh lấy một câu, cứ thế lạnh lùng bước vào sân.
Đây là lần đầu tiên Cao Việt ghé qua kể từ khi An Khanh và Thời Luật tái hôn.
Cô bỗng thắc mắc tại sao bà lại đột ngột tới đây, An Khanh vào nhà rót một ly nước cho mẹ chồng. Cao Việt còn chẳng buồn nhận lấy: “Tôi tới đây không phải để uống nước.”
Bà hỏi cô: “Cô có quen Tống Cẩn không? Có biết trước đây nó từng qua lại với Thời Luật không?”
An Khanh vừa mới gật đầu.
“Biết mà cô còn dám thân thiết với nó như thế?” Cao Việt đầy vẻ chê bai, “Tôi cứ ngỡ cô là đứa con gái thông minh, biết điều, không bao giờ làm chuyện hồ đồ, cô là vợ của Thời Luật mà lại chạy đi ăn cơm, ngắm hồ, uống rượu với đứa người yêu cũ mang danh tiểu tam của chồng mình, cô có biết bây giờ thiên hạ đang đồn đại thế nào về Thị trưởng Thời không?”
An Khanh thực sự vẫn chưa biết, thời gian qua cô sống khá khép kín, gần như không còn liên lạc với đồng nghiệp cũ ở trường.
“Tự mình xem đi!” Cao Việt tìm những ảnh chụp màn hình tin nhắn trong nhóm rồi đưa điện thoại cho cô.
Đó không phải là nhóm chat bình thường, mà là một nhóm kín của giới doanh nhân Giang Bắc, những người trong đó không giàu thì cũng quý nhưng lời lẽ thốt ra lại chẳng có chút giới hạn nào.
Hết lần này đến lần khác, họ mỉa mai Thị trưởng Thời “chơi bạo”, để tiểu tam sinh con ở nước ngoài, còn bản thân thì dựa hơi nhà vợ để leo lên ghế Thị trưởng Giang Thành.
Họ còn giễu cợt bố cô tính toán sai lầm, nói rằng nếu lỡ sau này có chuyện, gã con rể tốt như Thời Luật chắc chắn sẽ phủi sạch quan hệ với nhà họ An đầu tiên.
Hình ảnh An Khanh và Tống Cẩn tình thương mến thương bị thiên hạ thêu dệt thành chuyện ‘kiếp chung chồng’ êm ấm. Bọn họ còn cười nhạo Thị trưởng Thời thật khéo dàn xếp để được hưởng phúc cả đôi, hưởng hết lạc thú trên đời.
Đúng là chỉ giỏi trò nhìn ảnh bịa chuyện, chỉ dăm ba tấm hình đã bịa được câu chuyện máu chó như vậy, không đi làm biên kịch quả là phí tài năng.
“Đến nước này rồi mà cô vẫn còn cười được à?” Cao Việt bắt đầu trách mắng con dâu: “Tôi thấy cô chẳng có chút ý thức nguy cơ nào cả! Tống Cẩn đã mò tới tận Giang Thành rồi, cô nghĩ sắp tới mình sẽ có kết cục tốt đẹp sao?”
An Khanh vẫn giữ nụ cười trên môi: “Mẹ đừng quên, chuyện có kết cục tốt đẹp hay không sớm đã chẳng phải do con quyết định.”
“Nhưng những việc giữ kẽ cơ bản nhất thì một người làm vợ như cô phải biết chứ? Cô làm thế này thì người ngoài nhìn vào Thị trưởng Thời ra sao?”
Nói đi nói lại, chẳng qua bà cũng chỉ lo lắng dư luận sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của con trai bà.
“Mẹ yên tâm đi, con trai mẹ có đủ năng lực để dẹp yên những chuyện này.” An Khanh đưa trả điện thoại cho Cao Việt, “Chút dư luận nhỏ nhặt này mà anh ấy không xử lý được thì cái ghế Thị trưởng kia anh ấy cũng chẳng ngồi lâu được đâu.”
“Có phải cô đang mong Thời Luật không ngồi vững để quay lại xem trò cười của nó không?” Cao Việt thực sự không chịu nổi dáng vẻ ung dung tự tại này của cô, “Tôi nói thật cho cô biết đấy An Khanh, nếu Thời Luật không ngồi vững ở cái vị trí này thì nhà cô cũng đừng mong sống yên ổn! Đừng quên khi đó vì sao Thời Luật lại tái hôn với cô!”
“Con không quên.” An Khanh cười tự giễu: “Nào dám quên ạ.”
“Không quên thì phải luôn ghi nhớ thân phận của mình!” Cao Việt chỉ tay vào cô: “Cô là người vợ được Thời Luật cưới xin đàng hoàng, phải giữ lấy cái uy của chính thất, đừng có thấy ai cũng nói nói cười cười. Cô phải biết từng lời nói cử chỉ của mình đều ảnh hưởng trực tiếp đến chồng, cô nói sai một câu, làm sai một việc đều chỉ khiến chồng mình bị thiên hạ châm chọc thôi!”
Nói xong những lời đó, Cao Việt rời đi.
An Khanh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn theo chiếc Audi A8 đen dần khuất xa, cô quay người lại bàn trà, cầm ly nước đã nguội ngắt lên nhấp một ngụm.
Nhớ lại những lời Cao Việt nói, rồi nghĩ đến phản ứng thờ ơ lạnh nhạt của Thời Luật lúc cởi đồ cho cô đêm qua…
Cũng chẳng trách mẹ chồng phải tìm đến tận cửa, bởi vì Tống Cẩn vốn là một cái gai trong lòng nhà họ Thời.
Trước đây Tống Cẩn không ở Giang Thành, nhà họ Thời có thể nhắm mắt làm ngơ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng giờ Thời Luật đã là Thị trưởng Giang Thành, sự trở lại của Tống Cẩn chẳng khác nào lật lại chuyện năm xưa.
Bây giờ Thời Luật không còn là người con trưởng phải dựa vào gia tộc để sống, anh có đủ khả năng bảo vệ Tống Cẩn, nhà họ Thời cũng chẳng làm gì được anh, Cao Việt chỉ còn cách tìm đến cô, muốn thông qua cô con dâu này để nhổ bỏ cái gai mang tên Tống Cẩn.
Suy đi tính lại, An Khanh quyết định báo cho Thời Luật biết tình hình hiện tại, để tránh việc Cao Việt sau này lại ra tay đối phó với Tống Cẩn.
Thực ra phía Thời Luật đã biết mẹ mình đến đại viện, trước khi bà đi, Lý Liên Quân đã báo tin cho anh.
Kết thúc cuộc họp, Thời Luật mới xem tin nhắn của Lý Liên Quân.
Bỏ qua chủ đề về Tống Cẩn, Thời Luật hỏi ngược lại: “Mẹ có nói lời nào khó nghe với em không?”
“Cũng ổn, không có gì khó nghe lắm đâu, mẹ anh nói thực ra cũng có lý.” An Khanh thành thật đáp: “Một khi anh và Tống Cẩn nối lại tình xưa, em quả thực chẳng có kết cục tốt đẹp gì, mẹ anh cũng khá biết nghĩ cho em đấy.”
Để anh không hiểu lầm, cô nói tiếp: “Đúng rồi, hôm qua em đã nói rõ mọi chuyện với Tống Cẩn. Cô ấy đã biết chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, không hề có quan hệ xác thịt thực sự. Anh không cần phải lo lắng cho cảm nhận của em nữa, Tống Cẩn khó khăn lắm mới quay về, anh cứ chuyên tâm ở bên cô ấy đi.”
An Khanh chủ động kết thúc cuộc gọi, lên lầu thay bộ đồ thể thao rồi lái xe đến nhà thi đấu gần nhất, tiếp tục dùng việc đánh tennis để đánh lạc hướng sự chú ý.
Mấy tháng qua cô đều sống như vậy, vắt kiệt sức lực qua việc vận động, khiến bản thân mệt đến mức không còn hơi sức đâu mà suy nghĩ vẩn vơ.
Sau một trận mồ hôi đầm đìa, về nhà tắm rửa xong, An Khanh đổ gục xuống giường ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy đã là hơn 10 giờ đêm, trong WeChat có vài tin nhắn chưa đọc và mấy cuộc gọi nhỡ.
Mở ra xem, tất cả đều là từ Ninh Trí Viễn.
Ninh Trí Viễn gửi tới một đoạn video mờ căm, quay vào buổi tối nên không rõ lắm nhưng vẫn có thể nhận ra một người đàn ông đang nắm tay một người phụ nữ, cùng đi về phía khu phòng nghỉ.
Người đàn ông chính là Thời Luật, còn người phụ nữ là Tống Cẩn.
An Khanh tựa vào đầu giường chỉ cười khổ một cái, chính cô đã bảo Thời Luật ở bên cạnh Tống Cẩn, chẳng trách ai được.
Ninh Trí Viễn lại gọi tới, An Khanh bắt máy.
Ninh Trí Viễn hỏi cô: “Em đang ở Dung Trang này, chị có muốn qua đây không?”
“Được thôi.” An Khanh không từ chối, “Vừa hay qua đó uống với cậu vài ly.”