[H] Sau Khi Bị Chị Gái Tráo Hôn, Tôi Có Hai Ông Chồng (1v2) – Chương 26

Chương 26: Chất vấn

Thẩm Trĩ Anh bị hỏi đến mức á khẩu không trả lời được.

Cô đúng là đã đứng dưới lầu công ty Văn Tư Uẩn rất lâu, cũng đúng là đã thất vọng vì bị anh từ chối, nhưng đó không phải vì tơ tưởng, mà là vì tiếc nuối.

Tiếc cho duyên phận hai kiếp người, cuối cùng vẫn phải đi đến bước đường này. Nhưng những lời này, cô không biết phải giải thích với Tần Thời Việt thế nào, và cũng biết rõ anh chưa chắc đã tin.

“Em…” Cô há miệng, nhưng không thốt nên lời, chỉ có thể nhìn góc mặt lạnh lùng đanh thép của Tần Thời Việt, trong lòng dâng lên một nỗi tủi thân.

Rõ ràng cô mới là người bị tráo hôn, rõ ràng cô mới là người bị ép buộc chấp nhận cuộc hôn nhân này, vậy mà giờ đây lại bị anh chất vấn như thể cô đã làm chuyện gì đó có lỗi với anh.

Tần Thời Việt nhìn vành mắt đỏ hoe của cô, bàn tay đang bóp cằm cô hơi nới lỏng ra một chút, nhưng giọng điệu vẫn không hề dịu đi:

“Thẩm Trĩ Anh, anh không quan tâm trước đây em và Văn Tư Uẩn có gì, nhưng một khi em đã đồng ý kết hôn với anh thì nên thu liễm cái tâm tư đó lại. Thiếu phu nhân của nhà họ Tần không được phép hai lòng, em hiểu không?”

Lời anh như một khối băng nện vào tim Thẩm Trĩ Anh, khiến cô lập tức tỉnh táo.

Cô ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt Tần Thời Việt, giọng nói tuy vẫn còn run, nhưng đã có thêm vài phần kiên định: “Em hiểu. Em và Văn Tư Uẩn đã không còn bất kỳ quan hệ gì nữa, sau này cũng sẽ không gặp lại. Anh yên tâm, em sẽ làm tốt bổn phận của thiếu phu nhân nhà họ Tần.”

Tần Thời Việt nhìn chằm chằm vào cô vài giây, như thể đang xác nhận xem lời cô nói là thật hay giả. Một lúc sau, cuối cùng anh cũng buông tay, lùi lại nửa bước để giãn ra khoảng cách, ánh mắt khi rơi trên người cô vẫn mang theo vẻ lạnh lẽo: “Tốt nhất là như vậy.”

Thẩm Trĩ Anh thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ thế là đã qua ải.

Một lúc lâu sau.

Trong không khí tràn ngập hương thơm thanh khiết của bó hoa linh lan mới được gửi đến, hòa quyện với mùi cỏ xanh vừa mới cắt tỉa từ bãi cỏ ngoài cửa sổ.

Thẩm Trĩ Anh đứng trước tấm gương lớn chiếm trọn một bức tường, trên người vẫn còn lưu lại cảm giác rung động gần như thiêng liêng khi thử váy cưới.

Chiếc váy cưới thêu tay bởi nghệ nhân người Ý, đính đầy ngọc trai và ren vừa mới được cẩn thận mang đi, lúc này trên người cô chỉ còn lại bộ đồ lót ren màu trắng ngà đi kèm. Làn da mịn màng như lụa dưới ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra ánh bóng mượt mà, tựa như khối ngọc dương chỉ thượng hạng.

Tần Thời Việt đứng sau lưng cô vài bước, lặng lẽ quan sát cô.

Anh đã nhìn cô như vậy từ rất lâu, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ, không phân định được cảm xúc. Ánh nhìn đó không giống như đang chiêm ngưỡng vị hôn thê tương lai, mà giống như đang soi xét một món đồ thủ công mỹ nghệ xinh đẹp nhưng dễ vỡ sắp thuộc về mình.

Thẩm Trĩ Anh bị anh nhìn đến mức không tự nhiên, hàng mi dài khẽ run rẩy, theo bản năng đưa tay ôm lấy cơ thể, cố gắng che đi làn da đang lộ ra quá nhiều. Động tác nhỏ này dường như đã chạm vào một công tắc nào đó.

Tần Thời Việt cử động. Anh sải đôi chân dài, chỉ vài bước đã tiến đến sau lưng cô, thân hình cao lớn ngay lập tức bao trùm lấy cô. Không một lời báo trước, cánh tay lực lưỡng của anh vòng từ phía sau lại, một tay dễ dàng tóm lấy cổ tay cô đang ôm trước ngực, mạnh mẽ kéo ra.

Bàn tay còn lại, mang theo lực đạo không thể kháng cự, vòng ra phía trước, phủ chính xác lên sự mềm mại tròn đầy bên dưới lớp áo lót.

“Tần Thời Việt…” Thẩm Trĩ Anh hốt hoảng thốt lên, theo bản năng định vùng vẫy, nhưng cổ tay đã bị bàn tay to lớn như gọng kìm của anh giữ chặt.

Lòng bàn tay anh mang theo nhiệt độ nóng bỏng cùng lớp chai mỏng đặc trưng của người luyện võ, cách một lớp vải ren mỏng manh tinh xảo, bao trọn lấy một bên bầu ngực của cô. Sau đó, anh đột ngột siết chặt năm ngón tay, dùng sức nhào nặn.

Lực đạo ấy hoàn toàn không biết thương hoa tiếc ngọc, mang theo sự thô bạo mang tính trừng phạt, xoa bóp bầu ngực trắng nõn mềm mại ấy, như muốn bóp nát nó trong lòng bàn tay.

Gửi phản hồi