Chương 12: Váy áo
Thời gian sau đó, Thẩm Trĩ Anh theo chân Tần Thời Việt đi làm quen từng người thân trong nhà.
Thẩm Trĩ Anh kiên nhẫn đối đáp từng người một. Đôi khi cô không nhớ rõ vai vế, Tần Thời Việt luôn đứng bên cạnh khẽ nhắc nhở, trong giọng nói mang theo sự che chở rất khó nhận ra.
Chẳng hạn khi bà cô Ba hỏi cô thích ăn ngọt hay mặn, anh sẽ nhẹ nhàng bổ sung: “Cô ấy thích ăn ngọt, nhất là bánh hoa quế.”
Hay khi người anh họ hàng xa nói đùa hỏi cô có biết nấu ăn không, anh lại tiếp lời: “Công việc của cô ấy bận rộn, ở nhà đã có giúp việc rồi, không cần cô ấy phải động tay.”
Thế nhưng những lời này nghe giống như đang hoàn thành “nhiệm vụ” của một vị hôn phu hơn, không hề chứa đựng chút cảm xúc cá nhân nào.
Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, Thẩm Trĩ Anh cuối cùng cũng miễn cưỡng nhận diện được các thành viên chủ chốt trong nhà, nhưng trên vầng trán cô đã lấm tấm những giọt mồ hôi mỏng.
Tần Thời Việt chú ý tới hành động nhỏ của cô, liền lặng lẽ đưa qua một chiếc khăn tay, thì thầm bên tai cô: “Mệt thì cứ bảo tôi một tiếng, chúng ta ra sân hóng gió.”
Hơi thở của anh lướt qua vành tai, mang theo hương gỗ tuyết tùng, nhưng không làm cô thấy ám muội, trái lại giống như một sự quan tâm đầy lịch thiệp hơn.
Thẩm Trĩ Anh nhận lấy chiếc khăn, trong lòng dâng lên một tia ấm áp nhưng cũng nhanh chóng đè nén xuống.
Cô nhớ rất rõ, kiếp trước nếu Văn Tư Uẩn thấy cô đổ mồ hôi, nhất định sẽ rút giấy lau cẩn thận giúp cô, còn cau mày hỏi: “Em có khó chịu không?”, nào giống Tần Thời Việt, lúc nào cũng giữ khoảng cách vừa đủ.
“Trĩ Anh này,” Mẹ Tần đột nhiên ghé sát lại, tay cầm một chiếc hộp gấm, “Đây là chiếc vòng ngọc dì đeo lúc còn trẻ, giờ tặng lại cho con. Con dâu nhà họ Tần thì cũng phải có một món đồ ra hồn chút chứ.”
Bà vừa nói vừa định đeo vào tay cho Thẩm Trĩ Anh.
Thẩm Trĩ Anh vội vàng từ chối: “Dì ạ, món quà này quý giá quá, cháu không thể nhận được.”
“Kìa, sao lại không nhận?” Mẹ Tần mỉm cười giữ lấy tay cô, nhẹ nhàng đeo chiếc vòng ngọc ấm áp vào cổ tay cô, “Đây là quy định rồi. Con nhận rồi, mới được xem là con dâu được nhà họ Tần công nhận.”
Nhìn chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay, trong lòng Thẩm Trĩ Anh vừa ấm áp vừa yên tâm, nhưng cũng không quên tự nhắc nhở bản thân.
Sự nhiệt tình hôm nay của mẹ Tần, có lẽ là vì nghề nghiệp và biểu hiện của cô phù hợp với kỳ vọng của nhà họ Tần dành cho “con dâu”.
Nếu một ngày nào đó cô làm không tốt, sự nhiệt tình này e rằng cũng sẽ biến mất, giống như những gì chị gái Thẩm Ngọc Đình từng nếm trải ở kiếp trước.
Tiếng cười nói vui vẻ trong sảnh chính vẫn còn văng vẳng bên tai.
Thẩm Trĩ Anh vừa trò chuyện xong với Bà cô Ba về các vấn đề thời sự gần đây thì nghe thấy một loạt tiếng bước chân thoăn thoắt.
Đứa cháu nhỏ thuộc nhánh phụ nhà họ Tần bưng một ly sữa nóng, tung tăng chạy về phía cô, miệng còn reo lên: “Cháu chào thím ạ!”
Chưa kịp để Thẩm Trĩ Anh phản ứng, đứa bé trượt chân một cái, ly sữa trên tay “ào” một tiếng đổ ra ngoài, phần lớn đều bắn lên chiếc váy lụa tơ tằm màu trắng sữa của cô.
Vết sữa nhanh chóng loang ra, lan từ chân váy đến tận hông, dính bết vào da thịt, vừa lạnh vừa dính nhớp.
“Ôi trời!” Mẹ Tần là người đứng dậy đầu tiên, vội kéo Thẩm Trĩ Anh lại, giọng đầy áy náy, “Đứa nhỏ này sao lại hấp tấp thế! Trĩ Anh, con đừng giận nhé, mau theo dì đi thay đồ, dì bảo người hầu chuẩn bị váy mới cho con.”
Thẩm Trĩ Anh mỉm cười lắc đầu, xoa đầu đứa trẻ để trấn an: “Không sao đâu ạ, trẻ con khó tránh khỏi bất cẩn.”
Dù nói vậy, khi đầu ngón tay chạm vào lớp vải lạnh ngắt, cô vẫn không nhịn được khẽ nhíu mày.
Chiếc váy này là cô cố tình chọn để đi gặp trưởng bối, không ngờ mới mặc được nửa ngày đã bẩn.
Theo người hầu lên phòng thay đồ ở tầng hai, đối phương đưa cho cô một chiếc váy liền màu trắng sữa nhạt tương tự, chất liệu mềm mại, kiểu dáng đơn giản mà trang nhã.
“Thẩm tiểu thư, cô cứ thay trước, có cần gì thì gọi tôi.” Người hầu nói xong liền nhẹ nhàng khép cửa, lui ra ngoài.