[H] Sau Khi Nhảy Việc, Tôi Lỡ Ngủ Nhầm Với Bạn Trai Của Sếp – Chương 97

Chương 97: Dục vọng thú tính đáng xấu hổ

Ngày hôm sau, Diêu Chấn Đình vẫn đến chăm sóc Tống Tư Ngâm như thường lệ, dường như anh ta muốn bù đắp cho cô. Thấy sắc mặt cô vẫn chưa khỏe hẳn, anh ta liền giúp cô xin nghỉ làm một ngày.

Tiếng sột soạt vang lên từ phòng khách, là Diêu Chấn Đình đang giúp cô dọn dẹp.

“Chấn Đình, không cần dọn đâu, đợi em đỡ hơn tự làm cũng được.” Giọng Tống Tư Ngâm mang theo chút nghẹt mũi, nhẹ nhàng vọng ra từ phòng ngủ.

“Cứ nằm đó đi, tiết kiệm chút sức lực ấy cho anh.” Giọng Diêu Chấn Đình ôn hòa, còn mang theo ý cười, “Hôm kia đã bảo em đừng mặc váy ra ngoài mà chẳng chịu nghe, giờ biết khổ chưa?”

Tống Tư Ngâm nhắm mắt lại, không đáp.

Những ngày này lòng cô cứ rối bời, luôn phân vân có nên chia tay Diêu Chấn Đình hay không, nhưng lại chẳng đành lòng. Dù sao đây cũng là lần đầu cô yêu đương, không có kinh nghiệm, cũng chẳng biết hỏi ai.

Diêu Chấn Đình không phạm lỗi lầm gì không thể tha thứ, nhưng trong mối quan hệ này cô lại chẳng cảm nhận được cảm giác yêu đương, chỉ có cảm giác giống như có thêm một người anh trai hơn.

Động tác ngoài phòng khách vẫn không dừng lại, một lúc sau, cô nghe thấy Diêu Chấn Đình “ơ” lên một tiếng, hình như vừa chạm phải thứ gì đó.

Diêu Chấn Đình quỳ bên cạnh sofa, với tay lấy vật cứng dưới gầm, khi kéo ra thì sững người.

Đó là một chiếc túi Hermès màu vàng hồng, chất da mịn màng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ dưới nắng. Ngay vị trí khóa túi đính một viên kim cương to cỡ quả trứng chim bồ câu, ánh lửa từ viên kim cương lấp lánh đến mức khiến người ta chói mắt.

Tim anh ta thắt lại.

Anh ta rất ấn tượng với viên kim cương này.

Mấy tháng trước, Lệ Quân Sâm đã đấu giá thành công nó tại Paris, khi đó báo chí còn xôn xao nói rằng cậu ta chuẩn bị tặng nó cho Diêu Ngân Linh. Nhưng tại sao chiếc túi này lại ở dưới gầm sofa của Tống Tư Ngâm?

Ngón tay Diêu Chấn Đình siết chặt lấy chiếc túi. Anh ta lấy điện thoại, nhanh chóng gửi tin nhắn cho Diêu Ngân Linh: “Linh Linh, Lệ Quân Sâm có tặng em viên kim cương nào không? Chính là viên kim cương ở buổi đấu giá Paris lần trước ấy.”

Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời của Diêu Ngân Linh đã gửi đến, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Không có! Anh nhắc anh ta làm gì? Em không muốn nghe thấy tên anh ta.”

Diêu Chấn Đình nhìn chằm chằm vào màn hình, sự nghi ngờ trong lòng càng thêm nặng nề.

Anh ta ngước mắt nhìn về phía phòng ngủ, Tống Tư Ngâm vẫn chưa ra, có vẻ như đang chơi điện thoại. Anh ta im lặng nhét chiếc túi màu vàng hồng vào cặp công văn màu đen của mình, động tác nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.

“Tư Ngâm, công ty anh có chút việc, anh về trước nhé.” Diêu Chấn Đình đi tới cửa phòng ngủ, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể, “Thuốc anh để trên tủ đầu giường rồi, nhớ uống đúng giờ, tối anh lại qua nấu cơm cho em.”

Tống Tư Ngâm ngẩng đầu lên rời khỏi màn hình điện thoại, mỉm cười: “Vâng, anh đi đường cẩn thận.”

Cô không chú ý đến cảm xúc phức tạp thoáng qua trong mắt Diêu Chấn Đình, càng không phát hiện ra trong cặp công văn của anh ta đã có thêm một món đồ không thuộc về mình.

Rời khỏi căn hộ, Diêu Chấn Đình lái xe thẳng đến tập đoàn Lệ Thị.

Khi xe dừng dưới tòa nhà, anh ta hít sâu vài hơi để đè nén cơn giận đang cuộn trào.

Thang máy đi thẳng lên tầng cao nhất – văn phòng Tổng giám đốc. Trợ lý Doãn Minh thấy anh ta liền tiến tới ngăn cản: “Diêu tiên sinh, tổng giám đốc Lệ đang xử lý văn kiện quan trọng, anh có hẹn trước không?”

“Tránh ra.” Giọng Diêu Chấn Đình lạnh như băng, nộ khí trong mắt gần như tràn ra ngoài. Doãn Minh định cản thêm nhưng bị anh ta gạt phăng sang một bên, một tay đẩy mạnh cửa văn phòng.

Lệ Quân Sâm đang ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, đầu ngón tay kẹp một cây bút máy, chậm rãi ký tên vào văn kiện.

Nghe tiếng động, anh ngước mắt lên. Thấy là Diêu Chấn Đình, nét mặt anh không thay đổi, chỉ chậm rãi đặt bút về giá bút: “Chuyện gì vậy? Hôm nay tổng giám đốc Diêu lửa giận lớn thế,  công ty nào lại đắc tội với cậu rồi?”

“Lệ Quân Sâm!” Diêu Chấn Đình siết chặt nắm đấm, gần như nghiến răng thốt ra cái tên này.

Anh ta bước tới bàn làm việc, lấy từ trong túi ra một chiếc khuy măng sét màu bạc, “đùng” một tiếng đập lên bàn. Đó là chiếc khuy bằng bạch kim được thiết kế giản dị, trên đó còn khắc chữ “L” nhỏ xíu.

Là kiểu mà Lệ Quân Sâm thường đeo.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc khuy, đồng tử Lệ Quân Sâm khẽ co lại, ngón tay dưới mép bàn vô thức cuộn nhẹ.

“Cái này là của cậu đánh rơi phải không.” Giọng Diêu Chấn Đình không một chút nhiệt độ, ánh mắt khóa chặt lấy Lệ Quân Sâm.

Lệ Quân Sâm tựa lưng vào ghế, hai tay đan chéo đặt trước bụng, ngữ điệu vẫn thản nhiên: “Cậu nhặt được ở đâu?”

“Phòng khách sạn mà Tống Tư Ngâm từng ở.” Diêu Chấn Đình gằn từng chữ, lạnh buốt như băng vụn, “Chính là khách sạn cô ấy ở khi tham gia tiệc mừng công tháng trước. Lệ Quân Sâm, có phải cậu đã nhân lúc cô ấy ngủ để xâm hại cô ấy? Hơn nữa còn không chỉ một lần?”

Văn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ khàng từ cửa điều hòa. Lệ Quân Sâm không nói gì, chỉ hơi rủ mắt, hàng mi dài đổ bóng mờ dưới hốc mắt.

“Im lặng nghĩa là sao? Thừa nhận rồi à?” Cơn giận của Diêu Chấn Đình bùng phát, gân xanh trên mu bàn tay nổi rần, “Ở khách sạn một lần, ở căn hộ của cô ấy sau khi đánh ngất tôi một lần, và cuối tuần trước ở biệt thự của cậu lại thêm một lần nữa! Túi xách của cô ấy để trong phòng khách nhà cậu, trong khi trước đó cô ấy còn đang ăn cơm ở nhà tôi và nói tối phải về nghỉ sớm!”

“Là cô ấy chủ động đến nhà tôi.” Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng mở miệng, trong giọng nói mang theo tia cười lạnh thoáng qua.

“Chủ động?” Diêu Chấn Đình như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, anh ta đổ người về phía trước, hai tay chống lên bàn làm việc, “Lệ Quân Sâm, cậu tự hỏi lương tâm mình xem, cô ấy có chủ động không? Lần nào cậu cũng ra tay khi cô ấy đã ngủ say! Vậy thì cậu nói cho tôi biết, rốt cuộc cô ấy có biết chuyện đó hay không?”

Giọng anh ta mang theo sự run rẩy khó nhận ra: “Tống Tư Ngâm là người thế nào, tôi rõ hơn cậu! Cô ấy không phải hạng người lén lút vụng trộm với người đàn ông khác sau lưng tôi, chỉ có thể là cậu – chính cậu đã lén leo lên người cô ấy!”

Lệ Quân Sâm vẫn im lặng, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên thành ghế.

Diêu Chấn Đình nhìn dáng vẻ thờ ơ của anh thì không thể kìm nén được nữa, một tay túm lấy cổ áo anh lôi mạnh lại gần: “Lệ Quân Sâm, cậu còn là người không?! Cậu có biết trước đây cô ấy từng trải qua chuyện gì không?”

Giọng anh ta bỗng thấp xuống, tràn đầy nỗi đau xót và căm phẫn: “Hồi cấp hai, lúc ở dưới quê cô ấy suýt nữa đã bị cưỡng bức, nếu không phải hàng xóm nghe thấy tiếng động chạy tới thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi! Từ đó về sau, cô ấy luôn có bóng ma tâm lý với chuyện này. Ngay cả tôi yêu cô ấy lâu như vậy cũng không nỡ chạm vào cô ấy dù chỉ một chút, vì sợ cô ấy nhớ lại chuyện cũ! Vậy mà cậu thì sao? Cậu đối xử với cô ấy như thế nào? Cậu xâm hại cô ấy như một con thú!”

Cơ thể Lệ Quân Sâm cứng đờ, bàn tay buông thõng bên người đột nhiên nắm chặt, đốt ngón tay trắng bệch.

“Cậu đối với cô ấy hoàn toàn không phải là thích, mà chỉ có thứ dục vọng thú tính đáng xấu hổ!” Mắt Diêu Chấn Đình đỏ ngầu, “Cậu thử đoán xem nếu cô ấy biết chuyện, cô ấy có hận cậu không? Lệ Quân Sâm, cậu đang phạm pháp đấy, cậu biết không?!”

Lệ Quân Sâm cuối cùng cũng có phản ứng, anh mạnh bạo đẩy Diêu Chấn Đình ra, lực mạnh đến mức khiến Diêu Chấn Đình lảo đảo lùi lại vài bước. Anh đứng dậy, chậm rãi chỉnh lại chiếc cà vạt bị kéo lệch, động tác tao nhã nhưng toát ra vẻ lạnh lùng xa cách.

Diêu Chấn Đình đứng vững lại, lạnh lùng nhìn anh: “Nếu cậu không muốn tôi nói chuyện này cho Tống Tư Ngâm biết, thì vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa!”

Nói rồi, anh ta lôi chiếc túi Hermès màu vàng hồng từ trong cặp ra, ném mạnh lên bàn làm việc.

Viên kim cương trên túi lấp lánh dưới ánh đèn khiến người ta không mở mắt nổi: “Cái này cậu tặng cô ấy phải không? Cô ấy nói cô ấy không cần đồ của cậu, nhìn thấy là thấy buồn nôn!”

Dứt lời, Diêu Chấn Đình không thèm liếc nhìn Lệ Quân Sâm thêm một lần nào, xoay người giận dữ bước ra khỏi văn phòng.

Tiếng đóng cửa “rầm” một cái vang vọng khắp hành lang yên tĩnh.

Trong văn phòng, Lệ Quân Sâm đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào chiếc túi màu vàng hồng, hồi lâu không cử động.

Ánh nắng từ cửa sổ sát đất chiếu vào người anh, nhưng không mang lại chút hơi ấm nào.

Doãn Minh đứng ngoài cửa lén nhìn vào, thấy sắc mặt Lệ Quân Sâm âm trầm đáng sợ thì không dám bước tới, lặng lẽ rút lui, để lại không gian riêng cho anh.

Lệ Quân Sâm cúi người, đầu ngón tay khẽ chạm vào chiếc túi, động tác mang theo một sự chần chừ mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.

Anh lặng lẽ đứng đó, căn phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập, mỗi nhịp đập dường như đều đang nhắc nhở anh rằng, rốt cuộc anh đã làm những gì.

Gửi phản hồi