[H] Sau Khi Nhảy Việc, Tôi Lỡ Ngủ Nhầm Với Bạn Trai Của Sếp – Chương 132

Chương 132: Phí sức đến vậy

Tại tầng cao nhất của tòa nhà văn phòng, Tống Tư Ngâm mang bản kế hoạch đến cho Lệ Quân Sâm. Đầu ngón tay cô ghì chặt lấy mép tài liệu, để lộ chút căng thẳng khó nhận ra.

Lệ Quân Sâm đưa tay đón lấy, ngón tay vô tình lướt qua lòng bàn tay cô, nhiệt độ cao hơn cô tưởng.

Anh chỉ lướt mắt qua tiêu đề trang đầu và số liệu ở trang cuối, rồi cầm bút máy ký tên vào phần để trống. Nét chữ sắc sảo, hệt như con người anh, mang theo khí chất của một người luôn quyết đoán và nhanh gọn.

“Anh không xem kỹ thêm chút nữa sao?” Tống Tư Ngâm không nhịn được mà lên tiếng, giọng nói nhẹ bẫng vì sợ phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.

Bản kế hoạch này cô đã thức trắng ba đêm, từ lỗi nhỏ đến dấu câu đều được rà soát đi rà soát lại, cô luôn cảm thấy nó xứng đáng được đối xử nghiêm túc hơn.

Lệ Quân Sâm đẩy tập tài liệu lại cho cô. Khi ngước mắt lên, ánh nhìn của anh rơi trên vành tai đang ửng đỏ của cô. Anh tựa người vào chiếc ghế da, áo vest vắt vẻo trên lưng ghế.

“Năng lực làm việc của em, anh rất yên tâm.” Giọng anh trầm thấp, mang theo chút khàn khàn sau cuộc họp, nhưng lại khiến người ta an tâm đến lạ.

Tống Tư Ngâm thở phào, đưa tay nhận lại bản kế hoạch, vừa quay người định đi thì cổ tay đột nhiên bị giữ chặt.

Giây tiếp theo, cô bị một lực kéo xoay người lại, vững vàng ngồi lên đùi Lệ Quân Sâm.

Cánh tay anh vòng qua eo cô, lòng bàn tay dán sát vào đường cong thắt lưng dưới lớp áo sơ mi. Nhiệt độ xuyên qua lớp vải thấm vào da thịt khiến cô chết lặng ngay tức khắc.

“Mấy ngày rồi anh chưa chạm vào em.” Lệ Quân Sâm tựa cằm vào hõm cổ cô, hơi thở phả lên làn da nhạy cảm.

Mặt Tống Tư Ngâm đỏ bừng lên, đỏ từ gò má lan tận ra sau tai. Cô vùng vẫy muốn đứng lên nhưng lại bị anh siết chặt hơn.

“Thế mấy ngày nay anh bận gì?” Cô chuyển chủ đề, giọng nói hơi run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Đầu ngón tay Lệ Quân Sâm nhẹ nhàng mơn trớn bên hông cô, động tác mang theo ý vị an ủi: “Người lớn trong nhà bị ốm, anh về thăm một chút.”

Anh nói rất thản nhiên, không nghe ra quá nhiều cảm xúc, nhưng lại khiến tim Tống Tư Ngâm thắt lại một nhịp.

“Ra là vậy, có nghiêm trọng không?” Cô hỏi tiếp, trong giọng nói vô thức mang theo nỗi lo lắng.

Cô biết Lệ gia là gia tộc hào môn, quy củ nhiều, trưởng bối kỳ vọng ở anh rất cao, chỉ là cô chưa từng dám hỏi nhiều.

“Không sao, bệnh cũ thôi.” Giọng Lệ Quân Sâm dịu đi đôi chút, cúi đầu khẽ cắn vành tai cô.

Nhịp tim Tống Tư Ngâm lỡ mất một nhịp, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: Có nên đề nghị đi thăm hỏi một chút không? Nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.

Cô là gì chứ?

Chỉ là một nhân viên bị anh đào về từ nhà họ Diêu, rồi mơ mơ hồ hồ trở thành người yêu của anh, đến cả gia đình anh còn chưa gặp, đề nghị như vậy chẳng phải quá vượt ranh giới sao.

Cô còn đang ngẩn ngơ, Lệ Quân Sâm dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, đầu ngón tay nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mình.

“Em muốn đi thăm không?” Ánh mắt anh sâu thẳm, phản chiếu bóng hình cô, khiến cô không còn chỗ trốn.

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết lấy quần tây của anh, nhỏ giọng nói: “Nhưng em còn chưa gặp người nhà anh bao giờ, đột ngột đến như vậy liệu có không ổn không?”

Lệ Quân Sâm cười khẽ, tiếng cười rung động cả lồng ngực khiến cô thấy tê rần.

“Đến thăm rồi chẳng phải sẽ gặp sao.” Ngón tay cái của anh miết qua môi dưới của cô, động tác dịu dàng vô cùng: “Người nhà em đã chấp nhận anh, thì người nhà anh tự nhiên cũng sẽ chấp nhận em.”

Trong lòng Tống Tư Ngâm chua xót một chút.

Lần trước đưa Lệ Quân Sâm đến bệnh viện, mẹ cô tuy không phản đối ra mặt nhưng luôn lầm bầm bên tai “không bằng người cũ”, bố cô thì suốt cả buổi chẳng nói được mấy câu, đâu ra cái gọi là “hoàn toàn chấp nhận”.

Nhưng những lời này cô không thể nói với Lệ Quân Sâm, sợ làm anh mất hứng, cũng sợ phá vỡ sự cân bằng mong manh giữa hai người.

Đang lúc xuất thần, nơi cổ cô đột nhiên truyền đến một cảm giác ấm nóng. Lệ Quân Sâm vùi đầu hôn lên cổ cô, răng anh nhẹ nhàng cắn mở chiếc cúc áo sơ mi trên cùng. Chiếc cúc kim loại rơi xuống thảm phát ra một tiếng động cực khẽ.

Tống Tư Ngâm giật mình sực tỉnh, vội vàng đưa tay đẩy vai anh: “Đừng mà, đây là văn phòng!”

Giọng cô đầy hoảng loạn, ánh mắt liếc về phía cánh cửa đang đóng chặt, chỉ sợ có ai đó đột ngột xông vào.

Lệ Quân Sâm mặc kệ sự phản kháng của cô, đôi môi dán vào da thịt cô trượt dần xuống dưới, giọng nói khàn đặc đầy khiêu gợi: “Không sao, họ không nhìn thấy đâu.”

Tay anh đã chạm đến chiếc cúc thứ hai, đầu ngón tay móc vào cúc áo, sẵn sàng tháo mở bất cứ lúc nào.

“Có người vào thì làm sao bây giờ?” Giọng Tống Tư Ngâm mang theo ý cầu xin, tay siết chặt cổ tay anh, tim đập như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Đây là văn phòng tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Thị, bên ngoài toàn là nhân viên, lỡ bị bắt gặp, sau này cô không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa.

Lệ Quân Sâm vẫn thờ ơ, đầu ngón tay dùng lực, cúc áo thứ hai cũng bị cởi ra, cổ áo mở rộng hơn, để lộ vết đỏ nhạt trên xương quai xanh cô.

“Không có sự cho phép của anh, ai dám vào.” Giọng anh mang theo sự cường thế không cho phép nghi ngờ, vừa nói, răng anh lại định cắn chiếc cúc thứ ba.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, kèm theo giọng nói hoảng loạn của trợ lý: “Tổng giám đốc Lệ, Lệ phu nhân, bà…”

Lời chưa dứt, cánh cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra: “Rầm!”

Lệ phu nhân mặc bộ đồ hàng hiệu đặt may riêng đắt đỏ, tóc búi cao không chút sợi thừa, sắc mặt xanh mét đứng ở cửa, phía sau là người trợ lý mặt cắt không còn giọt máu.

Tống Tư Ngâm sợ đến hồn xiêu phách tán. Không kịp suy nghĩ, cô nương theo chân Lệ Quân Sâm trượt xuống, chui tọt vào gầm bàn làm việc.

Đầu gối va vào chân bàn khiến cô đau đến nhe răng trợn mắt nhưng không dám phát ra một tiếng động nào.

Trước mắt là đôi chân dài của Lệ Quân Sâm trong chiếc quần tây đen phẳng phiu. Không khí tràn ngập mùi gỗ tuyết tùng trên người anh trộn lẫn với mùi hormone mạnh mẽ, khiến nhịp tim cô càng đập nhanh hơn.

Lệ Quân Sâm nhíu mày, vẻ dịu dàng trên mặt biến mất ngay lập tức, thay vào đó là sự lạnh lẽo thấu xương.

“Vào phòng không biết gõ cửa à?” Giọng anh lạnh như băng, ngay cả ánh mắt cũng mang theo áp lực nặng nề.

Lệ phu nhân không thèm để ý đến cơn giận của anh, sải bước trên đôi giày cao gót đến trước bàn làm việc.

Bà liếc nhìn mặt bàn, cuối cùng dừng lại trên người Lệ Quân Sâm, giọng điệu đầy bất mãn: “Nghe nói con hủy hôn với thiên kim Diêu gia, là vì nhìn trúng một nữ nhân viên nhỏ của công ty Diêu thị sao?”

Lệ Quân Sâm tựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước bụng, tư thế thong dong như thể dưới gầm bàn không hề giấu người.

“Nữ nhân viên nhỏ đó hiện giờ là người của Lệ thị rồi.” Anh thản nhiên lên tiếng, trong giọng điệu mang theo sự che chở khó nhận ra.

Sắc mặt Lệ phu nhân càng tệ hơn, bà chống nạnh, giọng cao thêm vài phần: “Nghe nói con còn không tiếc bất cứ giá nào để đào cô ta về, vừa đến đã cho cô ta làm quản lý cấp cao?”

Bà rõ ràng đã điều tra qua Tống Tư Ngâm, sự khinh miệt trong giọng nói không hề che giấu.

“Phải, thì sao.” Giọng Lệ Quân Sâm vẫn thản nhiên nhưng mang theo sự cứng rắn không cho phép phản bác: “Năng lực làm việc của cô ấy rất mạnh, đào cô ấy về chỉ có lợi chứ không có hại cho công ty.”

“Con muốn làm ta tức chết, làm ông nội tức chết đúng không?” Lệ phu nhân tức đến ngực phập phồng: “Diêu gia là gia đình thế nào? Liên hôn với họ mang lại lợi ích lớn thế nào cho Lệ thị con không biết sao? Con vì một người phụ nữ không rõ lai lịch mà lại tùy tiện như thế?”

Lệ Quân Sâm ngước mắt, ánh mắt lạnh thêm vài phần: “Đắc tội hay không đắc tội Diêu gia, đối với Lệ thị đều không có ảnh hưởng gì.”

Anh dừng một chút, nói thêm: “Và lại, cô ấy không phải là người phụ nữ không rõ lai lịch.”

Lệ phu nhân định nói thêm gì đó nhưng bị Lệ Quân Sâm ngắt lời. Bà hít một hơi thật sâu để nén cơn giận, nhìn chằm chằm vào mắt anh, hỏi từng chữ một:

“Vậy rốt cuộc nữ nhân viên đó có sức hấp dẫn gì mà đáng để cho con phải phí sức đến vậy?”

Gửi phản hồi