[H] Sau Khi Nhảy Việc, Tôi Lỡ Ngủ Nhầm Với Bạn Trai Của Sếp – Chương 115

Chương 115: Người muốn cưới

Tống Tư Ngâm vừa bước chân vào sảnh tiệc, Diêu Chấn Đình đã tiến lại đón cô.

Trên tay anh ta vẫn cầm một ly champagne, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên đôi mày dịu dàng đầy vẻ quan tâm: “Tư Ngâm, sao em đi lâu thế? Có tâm sự gì sao? Vừa rồi gọi điện em còn cúp máy đột ngột như vậy.”

Ngón tay Tống Tư Ngâm siết chặt tà váy, cô né tránh ánh mắt của anh ta, cầm lấy ly nước trái cây từ khay của người phục vụ bên cạnh nhấp một ngụm: “Không có gì đâu, em chỉ ra ngoài hóng gió một chút, vô tình chạm vào màn hình điện thoai nên mới bị ngắt máy thôi.”

Lời vừa dứt, lối vào sảnh tiệc bỗng chốc im bặt trong giây lát. Tống Tư Ngâm theo bản năng ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Lệ Quân Sâm bước vào.

Anh đã chỉnh đốn lại áo sơ mi, bộ vest màu xám bạc được ủi phẳng phiu, cà vạt thắt gọn gàng tinh tế, chỉ là giữa đôi mày vẫn còn vương chút lười biếng, hờ hững.

Ánh mắt của không ít người xung quanh lập tức dán chặt lấy anh, đặc biệt là Diêu Ngân Linh đang đứng cách đó không xa.

Đốt ngón tay của cô ta siết chặt ly rượu đến trắng bệch, nỗi oán hận trong mắt gần như tràn ra ngoài. Năm đó, Lệ Quân Sâm nói hủy hôn là hủy hôn ngay lập tức, khiến nhà họ Diêu mất sạch mặt mũi.

Thế nhưng, ánh mắt Tống Tư Ngâm lại không tự chủ được mà dời xuống dưới, dừng lại nơi thắt lưng của Lệ Quân Sâm.

Nhớ lại cảm giác cứng rắn và nóng rực nơi boong tàu lúc nãy, cùng với độ cong gồ lên rõ rệt đó, mặt cô liền đỏ bừng, vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

May mà bây giờ trông không còn rõ ràng như lúc trước nữa… không biết anh làm cách nào…

“Tổng giám đốc Lệ, vừa rồi cậu đi đâu thế? Sao tìm mãi không thấy cậu?” Giọng nói của Diêu Chấn Đình ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

 Anh ta đã bước lên phía trước, bắt đầu hàn huyên với Lệ Quân Sâm.

Lệ Quân Sâm đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng hờ hững: “Bên trong ngột ngạt quá, tôi ra boong tàu hóng gió một chút.”

Ánh mắt Diêu Chấn Đình lập tức quét sang Tống Tư Ngâm, trong mắt có thêm vài phần nghi hoặc: “Khéo thật, Tư Ngâm vừa rồi cũng bảo ra boong tàu hóng gió, hai người không gặp nhau sao?”

Tim Tống Tư Ngâm thắt lại, vội vàng xua tay: “Không có, không có đâu, em ở phía bên kia, không nhìn thấy tổng giám đốc Lệ.”

Cô càng vội vàng phủ nhận, sự nghi ngờ trong mắt Diêu Chấn Đình càng đậm hơn, đôi mày khẽ nhíu lại. Đúng lúc này, Lệ Quân Sâm lại lên tiếng, giọng điệu vẫn không chút gợn sóng: “Cô ấy nói không thấy, thì là không thấy vậy.”

Tống Tư Ngâm suýt chút nữa không kìm được mà lườm anh một cái. Lời này nghe qua đâu phải là giúp cô giải vây, rõ ràng là muốn che giấu nhưng lại càng lộ liễu hơn!

Vốn dĩ Diêu Chấn Đình có thể chỉ tùy tiện hỏi một câu, nhưng bị anh nói như thế, trái lại càng giống như có chuyện mờ ám thật.

“Lệ Quân Sâm, sao anh còn dám xuất hiện ở đây?” Một giọng nói đầy oán khí xen vào. Diêu Ngân Linh cầm ly rượu bước tới, ánh mắt nhìn chằm chằm Lệ Quân Sâm: “Mẹ tôi sao lại mời anh tới chứ? Bà ấy rõ ràng biết năm đó anh đã đối xử với tôi như thế nào!”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, vẻ mặt vô tội: “Diêu tiểu thư, thiệp mời là do mẹ cô đưa tận tay tôi, tôi cũng không tiện làm mất mặt trưởng bối.”

“Anh—!”

Diêu Ngân Linh tức đến trắng bệch mặt mày, champagne trong ly sủi bọt tràn ra.

Diêu Chấn Đình vội vàng bước lên, vươn tay choàng lấy vai em gái, khẽ vỗ về: “Ngân Linh, bình tĩnh lại đi, hôm nay là tiệc thọ, đừng làm mọi  chuyện trở nên khó coi.” Anh ta lại quay sang Lệ Quân Sâm và Tống Tư Ngâm, mỉm cười hối lỗi: “Xin lỗi nhé, em gái tôi tâm trạng hơi kích động, tôi đưa nó sang bên kia ngồi một lát.”

Nói xong, anh ta nửa dìu nửa kéo đưa Diêu Ngân Linh đi. Sảnh tiệc lại khôi phục vẻ ồn ào náo nhiệt như trước, nhưng Tống Tư Ngâm đứng tại chỗ lại cảm thấy không thoải mái chút nào.

Lệ Quân Sâm đứng ngay cạnh cô, mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh thoang thoảng bay tới, khiến tâm trí cô xao nhãng. Ánh mắt cô lại không nhịn được mà liếc về phía thắt lưng anh, sau khi xác nhận chỗ đó thực sự đã phẳng đi nhiều, cô mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Em nhìn cái gì thế?” Giọng nói của Lệ Quân Sâm đột nhiên vang lên bên tai, mang theo chút ý cười trầm thấp.

Tống Tư Ngâm giật nảy mình, vội vàng thu hồi ánh mắt, gò má lại nóng bừng lên. Cô nhìn quanh một lượt rồi nắm lấy ống tay áo Lệ Quân Sâm, kéo anh về phía khu nghỉ ngơi ở góc sảnh tiệc. Nơi đó có một dãy sofa được cây cảnh che khuất, không có mấy người qua lại.

Cho đến khi đứng yên rồi, Tống Tư Ngâm mới buông tay, hạ giọng hỏi: “Em chỉ tò mò thôi, vừa nãy lúc ở boong tàu… anh làm sao để nó dịu xuống được hay thế?”

Lệ Quân Sâm nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đầy ẩn ý: “Muốn biết sao?”

Tống Tư Ngâm thật thà gật đầu, đôi mắt đầy vẻ thắc mắc. Rõ ràng vừa nãy lộ liễu như thế, sao mới chốt lát đã ổn rồi?

Lệ Quân Sâm hơi cúi người tới gần, hơi thở nóng hổi lướt qua vành tai cô, giọng nói hạ thấp hơn nữa, mang theo vài phần mê hoặc: “Tối nay đến phòng anh, anh cho em xem. Hoặc là… em đến giúp anh giải tỏa?”

“Anh!” Mặt Tống Tư Ngâm lập tức đỏ lựng như sắp nhỏ ra máu, cô mạnh bạo đẩy anh ra, lùi lại một bước: “Lệ Quân Sâm, sao anh có thể như thế hả!”

Lệ Quân Sâm lại chẳng mảy may để tâm, đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt bị cô kéo nhăn, giọng thản nhiên: “Là em trêu chọc anh trước mà. Lúc nãy trên boong tàu, là ai rúc vào lòng anh thế?”

Tống Tư Ngâm cứng họng không nói được lời nào, chỉ biết trừng mắt nhìn anh. Lệ Quân Sâm đột nhiên lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ phòng, nhét vào tay cô. Chiếc thẻ kim loại mang cảm giác lạnh lẽo, bên trên in số phòng của du thuyền.

Anh nhìn dáng vẻ ngơ ngác của cô, nói thêm một câu: “Tốt nhất là hãy đến trong trạng thái tỉnh táo.”

Tống Tư Ngâm cầm thẻ phòng, đầu óc có chút mờ mịt. Trạng thái tỉnh táo? Có ý gì đây?

Cô vừa định nhét chiếc thẻ lại và nói “Em không đi đâu”, nhưng Lệ Quân Sâm đã xoay người bước về phía nhóm đại gia đang trò chuyện rôm rả cách đó không xa, còn giơ tay chào hỏi mọi người, để lại một mình cô đứng trong góc, tay nắm chặt chiếc thẻ phòng đang nóng rực, tim đập nhanh như muốn nổ tung.

Diêu Ngân Linh sau khi được Diêu Chấn Đình dỗ dành chưa đầy vài phút lại đỏ hoe mắt xông trở lại.

Cô ta túm lấy ống tay áo vest của Lệ Quân Sâm, móng tay gần như găm vào lớp vải, nước mắt lã chã rơi nhưng giọng nói lại vô cùng cố chấp: “Lệ Quân Sâm, tôi không muốn nhìn thấy anh! Trừ khi… trừ khi anh đồng ý kết hôn với tôi, nếu không hôm nay anh đừng hòng được yên ổn ở đây!”

Âm thanh ồn ào xung quanh lập tức nhỏ đi hơn nửa, không ít ánh mắt bị thu hút, tiếng bàn tán xì xào vang lên.

Lệ Quân Sâm nhíu mày, đưa tay gạt tay cô ta ra, giọng điệu đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Diêu Ngân Linh, chuyện hủy hôn tôi đã nói rất rõ ràng với cô rồi, cô không cần phải làm ầm lên nữa.”

“Rõ ràng cái gì? Tôi không rõ!”

Diêu Ngân Linh khóc dữ dội hơn, giọng cũng cao thêm vài phần: “Năm đó chính anh là người nói muốn đính hôn với tôi, giờ nói hủy là hủy, anh coi tôi là cái gì? Coi nhà họ Diêu chúng tôi là cái gì?”

Sắc mặt Lệ Quân Sâm trầm xuống, anh liếc nhìn đám đông xung quanh đang xem náo nhiệt, giọng lạnh hẳn đi: “Nếu cô đã nhất quyết muốn làm ầm lên cho tất cả mọi người cùng biết, vậy hôm nay tôi sẽ nói rõ trước mặt mọi người. Lệ Quân Sâm tôi, chưa bao giờ có ý định cưới cô, người tôi muốn cưới, là một người khác.”

Câu nói vừa dứt, cả sảnh im phăng phắc.

Tiếng khóc của Diêu Ngân Linh nghẹn lại, nước mắt vẫn còn vương trên mặt, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi. Cô ta nhìn Lệ Quân Sâm chằm chằm, nghiến răng hỏi: “Người đó là ai? Anh nói đi!”

Ánh mắt Lệ Quân Sâm theo bản năng quét sang bên cạnh, đúng lúc rơi trên người Tống Tư Ngâm.

Tim Tống Tư Ngâm lập tức treo ngược lên tận cổ họng, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi.

Không phải là mình chứ? Sao anh dám?

Chỉ riêng sự mập mờ trên boong tàu ban nãy đã đủ nguy hiểm rồi, bây giờ trước mặt bao nhiêu người thế này, nếu anh thật sự nói ra tên cô, sau này cô còn biết giấu mặt vào đâu? Diêu Chấn Đình sẽ nghĩ thế nào?

Cô nhìn thấy Lệ Quân Sâm mấp máy môi, dường như sắp nói ra cái tên đó, trong cơn bốc đồng, cô mạnh bạo xông lên phía trước, vươn tay đẩy đẩy cánh tay Lệ Quân Sâm: “Tổng giám đốc Lệ, anh đừng nói bừa!”

Lệ Quân Sâm bị cô đẩy đến sững người, quay đầu nhìn cô.

Gò má Tống Tư Ngâm đỏ bừng, trong mắt vừa hoảng loạn vừa thấp thoáng cầu xin: đừng kéo cô vào.

Mọi người xung quanh càng thêm ngơ ngác, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa Tống Tư Ngâm và Lệ Quân Sâm.

Diêu Ngân Linh cũng nhận ra điều bất thường, cô ta lau nước mắt, nhìn chằm chằm Tống Tư Ngâm: “Tống Tư Ngâm? Cô đẩy anh ấy làm gì? Chẳng lẽ người Lệ Quân Sâm muốn cưới chính là cô?”

“Cô đừng đoán bừa!” Tống Tư Ngâm vội vàng xua tay, giọng nói có chút run rẩy, “Tổng giám đốc Lệ chỉ là nóng giận quá nên nói bậy thôi, cô đừng cho là thật.” 

Cô không muốn làm to chuyện trong tiệc mừng thọ nhà người khác.

Diêu Chấn Đình cũng vội bước lên, vừa kéo Diêu Ngân Linh vừa cười xin lỗi với mọi người: “Xin lỗi xin lỗi, em gái tôi hôm nay tâm trạng không tốt, có chút hiểu lầm với tổng giám đốc Lệ, mọi người đừng để ý, cứ tiếp tục vui vẻ đi.”

Lệ Quân Sâm nhìn dáng vẻ hoảng loạn của Tống Tư Ngâm, ánh mắt vốn lạnh lùng đã dịu đi vài phần, nhưng anh cũng không nói gì thêm nữa, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Diêu Ngân Linh một cái.

Sự xa cách trong ánh mắt đó khiến trái tim Diêu Ngân Linh lạnh buốt đi một nửa.

Diêu Ngân Linh còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Diêu Chấn Đình cưỡng ép kéo đi, trước khi đi còn không quên lườm Tống Tư Ngâm một cái đầy oán hận, như kim châm vào người.

Mọi người xung quanh thấy không còn kịch hay để xem cũng dần tản ra, chỉ thỉnh thoảng vẫn có vài ánh mắt tò mò liếc tới.

Tống Tư Ngâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại cảm thấy khó chịu khắp người, cô nhìn sang Lệ Quân Sâm, giọng điệu mang theo chút trách móc: “Lệ Quân Sâm, vừa rồi anh định làm cái gì thế hả? Anh có biết nếu anh thật sự nói ra…”

“Nói ra thì sẽ thế nào?” Lệ Quân Sâm ngắt lời cô, ánh mắt rực cháy nhìn cô chằm chằm, “Những gì anh nói vốn dĩ là sự thật.”

“Anh!” Tống Tư Ngâm bị anh làm cho nghẹn lời, quay người định bỏ đi nhưng cổ tay đã bị Lệ Quân Sâm nắm lấy.

Lòng bàn tay anh ấm nóng, lực đạo lại không hề nhẹ, Tống Tư Ngâm vùng vẫy nhưng không thoát ra được, chỉ có thể hạ thấp giọng: “Anh buông ra! Người khác sẽ nhìn thấy đấy!”

Diêu Chấn Đình cũng đã quay lại, thấy cảnh này liền lạnh lùng nói: “Lệ Quân Sâm, xin hãy buông bạn gái của tôi ra.”

Ba chữ “bạn gái tôi” được anh ta nhấn giọng đặc biệt nặng nề.

Lệ Quân Sâm không những không buông mà còn ghé sát tai cô, giọng nói khàn khàn: “Vấn đề em hỏi anh ở trong góc lúc nãy, em đã nghĩ kỹ chưa? Tối nay đến phòng anh, anh sẽ cho em câu trả lời, cũng sẽ nói cho em biết… người anh muốn cưới là ai.”

Mặt Tống Tư Ngâm lại đỏ bừng lên, cô dùng sức hất tay anh ra, rảo bước đi về phía bên kia của sảnh tiệc, đến đầu cũng không ngoảnh lại.

 Diêu Chấn Đình nhìn anh một cái đầy khó chịu rồi đuổi theo cô.

Lệ Quân Sâm nhìn theo bóng lưng hớt hải của cô, khóe môi không kìm được mà nhếch lên, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm từ cổ tay cô, mềm mại như bông.

Gửi phản hồi